<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[.:: Việt Sẻ Chia ::.]]></title> 
<link>http://www.vietsechia.com/blog/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nơi những giấc mơ được chia sẻ cùng nhau]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[.:: Việt Sẻ Chia ::.]]></copyright>
<item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?152</link>
<title><![CDATA[Khiêm tốn hay tự ti?]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 19 May 2009 13:07:25 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?152</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Người Việt Nam mày ít khi nói về thành tích của mình. Nền văn hóa của tụi mày là như thế: Chỉ có kẻ khoe khoang mới nói về thành tích của mình. Bọn tao khác. Bọn tao tự hào vể những gì mình làm. Bọn tao ko giấu giếm gì cả. Bọn mày gọi đó là kiêu căng, bọn tao gọi đó là tự tin. Cái bọn mày bảo là kiêm tốn tụi tao cho rằng đấy là tự ti, là chậm tiến, là tự thụt lùi.<br/><br/>Đừng tự hào mình nhà nghèo mà học giỏi. Hãy hỏi tại sao mình giỏi mà vẫn nghèo.<br/><br/>Đừng buồn rầu mình giàu mà lại dốt. Hãy tự tin rằng tuy mình dốt nhưng mình vẫn giàu.<br/><br/>Bọn mày cho rằng nhường nhịn là hay. Tao cho rằng thế là chứng tỏ mình kém cỏi. Cơ hội sòng phẳng, mày ko lấy lại nhường cho người khác há chẳng phải mày tự triệt tiêu đường tiến thân của mình? Mày cho rằng đó là thực dụng. Tao bảo thực tế là như thế. Sống chỉ có mình mày thôi. Mày ko lo cho mày thì chẳng ai đoái hoài tới mày đâu. Con nít Việt Nam khóc ré lên là có người dỗ, có người năn nỉ, có người làm trò. Con nít tụi tao mà khóc là bị bỏ mặc đó. Từ nhỏ tụi tao được dạy phải chịu trách nhiệm với bản thân và cuộc sống của mình.<br/><br/>Mày đừng viện cớ này cớ nọ. Mày làm được hoặc ko làm được, vậy thôi. Người ta ko cần biết lý do gì, người ta ko quan tâm. Cái thấy được là kết quả, là bảng thành tích giấy trắng mực đen. Còn cái quá trình mày làm, ko ai quan tâm.Kết quả mày tốt, con số điểm mày cao thì mày giỏi. Kết quả mày xấu, điểm học tệ thì mày dốt. Cái gì mày học được, hiểu được đều là của mày, do mày mà ra. Mày lớn rồi, đại học rồi, có thể tự đứng và đi bằng chân. Đủ tuổi trưởng thành theo luật Việt Nam rồi. Dẹp cái chuyện lý do về nhà sớm để làm việc nhà. Lý do thi cuối kỳ để đình đốn công việc. Vậy chứng tỏ kỹ năng của mày kém, quản lý thời gian tệ, học hành ko tốt nên đến cuối cùng mới cày ra học, rồi bảo ko có giờ làm việc khác.<br/><br/>Một ngày mày chỉ có 24 giờ thôi. Hãy sử dụng nó cho thực tế, hợp lý và hiệu quả. Với tao, bạn bè chỉ là một dạng mối quan hệ cần được lưu tâm. Đừng dùng thời gian của mày để giải quyết chuyện người khác. Bạn bè mày đều lớn cả, họ ko cần mày quan tâm quá nhiều. Thay vào đó, mày chỉ cần giữ liên lạc với họ tương đối. Và mày nên dùng thời gian để quen biết với nhiều người hơn. Networking. Dẹp phắt tình cảm tình kiết đi. Tạo mối quan hệ vô hại hoặc đôi bên cùng có lợi.<br/><br/>Thực tế vào. Phải tính thiệt-lợi trong bất cứ một quyết định nào, dựa trên vị trí của mày. Nếu một con đần may mắn lên vị trí lãnh đạo ko có nghĩa là con đần đó thực đần và thực may mắn, mà là nó đã chợp lấy cơ hội của nó. Mày ko đần, nếu ko tao ko nói dông dài với mày. Mày cũng ko muốn làm con đần. Thực tế vào.<br/><br/>Mày ko đủ kinh nghiệm để động viên thúc đẩy người ta làm. Vậy thì thay đổi đi, hãy chỉ cho tụi nó con đường, nắn tụi nó đi theo hướng mà mày quyết định.<br/><br/>Còn việc học, tụi mày sao hay than thở quá vậy. Học là cho mày. Mày phải học tập trung, cật lực và học theo cách khôn ngoan hơn. Cạnh tranh vào. Thông minh hơn. Nếu ko mày sẽ bị bỏ lại phía sau và bị vứt đi ko thương tiếc.<br/><br/>Còn chuyện bệnh… Cũng do mày cả thôi. Ko giữ sức khỏe, cứ ham thức khuya đọc sách. Đọc sách thì hay, tao biết mày có cái thú đọc sách. Mà đọc là quên thời gian. Phải điều tiết lại. Và đọc những sách cần thiết cho mày.<br/><br/>Nếu ko muốn nhục và muốn thăng tiến thì đừng làm con trâu nữa. Hãy mua máy cày và… mướn người ta cày cho mày. Làm chủ hợp tác xã, mày hiểu ko?<br/><br/>Đời có rất là nhiều thứ để sống. Nhưng mày chỉ có một khoảng thời gian nhất định. Vậy thì, hãy sống có chọn lọc.<br/>Kẻ ngu dốt là kẻ thất bại, bất chấp hắn ta sống tình cảm thế nào. Người khôn ngoan là người giỏi, bất chấp hắn ta thủ đoạn ra sao.<br/><br/>…......................<br/><br/>Bài viết đã được dịch ra tiếng Việt.<br/><br/><p align="right"><strong>Sưu tầm</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=khi%25C3%25AAm" rel="tag">khiêm</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=t%25E1%25BB%2591n" rel="tag">tốn</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=hay" rel="tag">hay</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=t%25E1%25BB%25B1" rel="tag">tự</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=ti%253F" rel="tag">ti?</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?151</link>
<title><![CDATA[Chắc là suốt đời]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Fri, 15 May 2009 16:02:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?151</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Lặng lẽ và nhanh chóng. Minh rời bỏ anh lặng lẽ và nhanh chóng.<br/><br/>Ngay khi cô kéo phéc-mơ- tuya chiếc túi xách du lịch, nắm lấy quai túi và đứng lên không ngần ngừ, mỉm một nụ cười trĩu lòng và ấm áp, thì anh đã biết rằng cô sắp nói gì và anh sắp phải chia tay với điều gì.<br/><br/>- Em đi nhé. Thời tiết dạo này tệ lắm, sắp tới còn tệ hơn, cho đến giữa tháng mười. Anh giữ sức khỏe. Không chỉ cho anh.<br/><br/>- Thế rồi còn những thứ này thì sao, em? Đồ đạc, nhà cửa, mọi thứ…<br/><br/>Không hiểu sao, vào lúc anh hoảng hốt nhất vì sợ mất một con người đã trở nên quá đỗi thân yêu với anh, thì anh lại hỏi một câu chỉ liên quan đến đồ vật, cụ thể là tiền bạc.<br/><br/>Minh nhìn anh, một cái nhìn lạ lùng và một nụ cười lần đầu tiên anh thấy xuất hiện trên gương mặt cô:<br/><br/>- Tùy anh. Nếu anh không thấy dễ chịu khi sống trong không gian này nữa, thì anh kêu người bán đi. Khi ấy, nhớ gửi cho em một nửa tiền. Số tài khoản của em, anh đã biết.<br/><br/>Rồi nàng mở cửa. Nàng và chiếc túi du lịch lớn bước ra. Và cửa đóng lại. Qua lớp kính mờ, anh thấy nàng bước đi dọc hành lang. Đầu hơi ngẩng, mắt nhìn thẳng, hai vai không thấp xuống, nhịp bước chân đều đặn.<br/><br/>Anh ở lại, ngồi dính trên chiếc ghế mây lớn, cùng với câu nói ngắn ngủi “Để anh tiễn em” ở lại mãi mãi với anh, trong cổ họng.<br/><br/>Một lúc lâu, rồi anh cũng đứng dậy, đi vào nhà tắm.<br/><br/>Không còn một chai lọ nào là của Minh, một chiếc khăn nào của Minh, trong ấy. Anh ra mở cửa tủ. Cũng thế. Không còn một món đồ nào là của Minh, trong ấy. Nàng sống đơn giản. Và nàng thu dọn gọn ghẽ tất cả đồ dùng của nàng. Cứ như anh đã sống độc thân ở đây từ ngày anh mới dọn đến, chứ không chỉ mới vài tiếng đồng hồ.<br/><br/>Anh vào phòng làm việc chung. Không một đĩa nhạc, một tài liệu nào của cô còn lại. Khởi động máy vi tính, tất cả mọi dữ liệu của Minh đều đã biến mất. Hoàn toàn. Hoàn toàn như anh đã sống độc thân ở đây, làm việc độc thân ở đây, từ ngày anh mới dọn đến, chứ không chỉ mới vài tiếng đồng hồ.<br/><br/>Chứ không phải đã có những lúc, nàng trần truồng ngồi ngang thắt lưng anh (cũng đang trần truồng), đột nhiên nhảy phắt xuống, co người thu chân lại, che kín ngực và báu vật của nàng, lật ngửa anh lên, kéo chăn đắp ngang người anh, say sưa nói về một ý tưởng chợt đến, ngay lúc họ định làm một việc hoàn toàn khác.<br/>Và anh cũng nhập cuộc bàn thảo, hào hứng, có khi vừa ôm chăn vừa chạy lại khởi động máy tính, gõ điên cuồng vào bàn phím những gì vừa nói với nhau. “Kẻo quên. Và mất sạch như nhúm cát khô chuồi qua kẽ tay”. Nàng thường nói thế.<br/><br/><br/><br/>Và khi đã xong việc, đôi khi kéo dài cả nửa tiếng đồng hồ, nàng lao vào anh, nồng thắm, điên rồ hơn trong mọi tình huống khác. Hơn hết thảy.<br/><br/>Nhớ tới điều này khiến anh rời rã đến từng khớp ngón tay, đổ ập xuống giường.<br/><br/>Không bao giờ nữa. Không bao giờ nữa. Không bao giờ nữa. Không bao giờ nữa. Không bao giờ nữa. Không bao giờ nữa… Bốn tiếng ấy cứ vang lên như một nhịp búa đều đặn gõ lên trán anh, và nhất quyết không buông tha, khi anh dần chìm vào một cơn thiếp ngủ ngắn.<br/><br/>Khi thức dậy, anh vẫn nằm ỳ trên giường, và phân tích cảm giác của mình.<br/><br/>Tự nhiên anh thấy vui. Thấy nhẹ. Thấy hân hoan. Trước mắt anh, qua ô cửa sổ anh thấy bầu trời rộng lớn cuộn đầy những đám mây nhẹ xốp, anh nhìn thấy tự do của mình trong đó. Một tự do biết bay lượn, lật đổ, phá nhào, tạo dựng, vô hạn định, vượt khuôn khổ, đã đời.<br/><br/>Nghĩ thế khiến anh hăng hái, đứng dậy đi tắm, cạo râu, diện đồ hiệu, xịt nước hoa. Khi lại tủ lạnh tu một ngụm nước trước khi huýt sáo đi ra phố, mắt anh chạm phải một mẩu giấy vàng nhỏ dán ở cửa tủ. Hóa ra anh vẫn còn lại một dấu vết của nàng!<br/><br/>“Tủ lạnh đang rã đông, em không chờ kịp. Vệ sinh giúp em nhé. Anh biết làm đấy, hai lần trước đây”.<br/><br/>Mẩu giấy nhỏ, nhưng đủ nhấn anh vào một cơn hoảng loạn nhẹ. Như vậy là thế nào. Hành động thu dọn gọn ghẽ tất cả mọi thứ của nàng, kể cả dọn dẹp và delete dữ liệu trong máy tính, với việc không chờ nổi vài tiếng đồng hồ tủ lạnh rã đông? Ý định rời bỏ anh, Minh âm thầm giữ và tiến hành trước đó một tháng, một tuần, một ngày, hay một giờ? Và như thế thì vì lý do gì? Những lý do gì?<br/><br/>Nỗi hối tiếc lướt nhẹ qua anh. Sao lúc ấy anh không hỏi Minh? Nếu hỏi, anh biết Minh sẽ trả lời, rất thật, rất đầy đủ.<br/><br/>Đôi khi Minh cũng dùng tới nghệ thuật nói một phần sự thật, để khỏi phải nói dối và người kia tin đó là toàn bộ sự thật, nhưng đấy là với người khác. Cô chưa bao giờ thế với anh. Chưa bao giờ. Đến mức có lúc anh ước ao, giá như Minh bớt thành thật với anh đi, thì cả anh và cô đều tránh được những tổn thương làm đau đớn cả họ và tình yêu của họ.<br/><br/>Phải chăng lúc ấy, anh sợ nghe thấy những lời này: “Em rời bỏ anh, vì anh…”.<br/><br/>Nghĩ thêm, anh biết không cần dùng từ “phải chăng” nữa, mà chắc chắn là như thế. Anh ngồi như bị ai ấn xuống ghế, im lặng như bị ai bơm chất dẻo đầy miệng, suốt trong thời gian Minh sửa soạn rời khỏi anh, là vì anh không dám cất lên câu hỏi “Vì sao”. Anh sợ phải nghe, từ Minh, một cách rất thật và đầy đủ: “Em rời bỏ anh, vì anh…”.<br/><br/>Nhưng chắc gì là vì anh. Vì chính cô. Vì một thằng cha khốn kiếp nào đó thì sao? Anh nghĩ thế. Nhưng rồi cái mẫu câu “Em rời bỏ anh, vì anh…” vẫn cứ vững chắc hơn tất cả, bám chặt lấy trí óc anh, như đã được đính một trăm cái đinh ghim lên đó.<br/><br/>Thay vì ra phố, anh lại ngồi phịch xuống chiếc ghế mây to lớn ôm choàng lấy thân hình cao lớn của anh, cố sục sạo trong trí nhớ những điều anh đã làm cho Minh phải rời bỏ mình.<br/><br/>Trước đấy, cả hai cãi nhau vì một chuyện vặt vãnh nào đó, nguyên do anh không còn nhớ nữa (không còn nhớ thì chắc chắn là tủn mủn), nhưng rất gay gắt. Rồi anh giận Minh.<br/><br/>Còn nhớ hôm ấy cô mặc quần jeans xanh và áo ba lỗ. Trời chuyển mưa, Minh run khẽ từng đợt ngắn, hai vai so lại, cánh tay này ôm choàng lấy cánh tay kia, tự sưởi ấm mình. Anh nhận biết, nhưng lờ đi. Rồi Minh kêu lên cầu cứu: “Em lạnh”.<br/><br/>Hôm ấy anh cũng chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, nhưng anh có thể giữ ấm cho cô, bằng một động tác đơn giản: quay người sang ôm chặt lấy cô, giấu vào lòng. Nhưng anh cứ ngồi, thẳng đơ, trơ khấc như một khúc gỗ. Trong anh lúc đó, có lẽ nhú lên một cái mầm ác độc: hài lòng vì thấy có một yếu tố khác, không do mình cầu khẩn, nhưng lại tự nhiên xuất hiện, thay mình trừng phạt cô nhân tình bướng bỉnh.<br/><br/>Sau đấy nàng về, bị nhiễm lạnh, viêm họng, ho, sốt suốt ba ngày. Từ chối mọi chăm sóc của anh, Minh chỉ nói một câu ngắn, với ánh mắt đỏ và loang loáng nước vì sốt: “Khi anh giận, anh thương cơn giận của anh hơn em”.<br/><br/>Dĩ nhiên câu chuyện đó cắn khuyết đi một vài vết răng trên cơ thể tình yêu khỏe mạnh và tươi xanh của họ, câu trách của Minh cũng là đáng kể, nhưng không lẽ, vì chuyện ấy mà Minh rời bỏ anh?<br/><br/>Dạo ấy anh làm dự án. Cả một ê-kíp ba người lao vào làm bất kể đêm ngày sống chết, cho kịp tiến độ. Vài ba hôm, lại một hôm anh ở lại cơ quan thức thâu đêm suốt sáng với cộng sự, có về nhà thì cũng chỉ kịp tắm rửa rồi đổ kềnh ra ngủ hoặc lao vào làm tiếp. Suốt ba tháng như thế. Công việc cuốn hút toàn bộ tâm trí anh và vắt cạn sinh lực anh, đến nỗi anh không một lần chợt nhớ, chợt thèm chuyện ân ái với Minh.<br/><br/>Anh bỏ quên cô, hoàn toàn, dù cô vẫn lặng lẽ quanh quẩn trong cùng một không gian với anh. Cũng có lúc, anh nghĩ mình cần một lời giải thích với Minh, để cô khỏi suy nghĩ vẩn vơ và tủi thân, nhưng cứ nhìn thấy vẻ mặt bình thản của Minh cùng nụ cười khuyến khích: “Khi anh say mê dốc toàn bộ tâm lực vào một điều gì và hành động cho nó, em thấy anh đẹp không thể tả”, thì anh lại nhướng mắt cười rồi thôi.<br/><br/>Dự án ấy xong, họ trở lại nhịp sinh hoạt bình thường. Một lần Minh lắc lắc đầu cho biết: “Anh đã giúp em lập một kỷ lục, lớn hơn dự kiến rất nhiều. Ba tháng không có sex, dù vẫn ở chung một nhà với người đàn ông mình yêu. Trước em nghĩ, chỉ cần hai tuần thế thôi là em đã tự đi thửa huân chương cho mình được rồi”.<br/><br/>Nàng chỉ nói thế, không bày tỏ một ý gì đặc biệt. Hay vì nàng ngượng ngùng, cho là chuyện này tế nhị quá, nên giấu đi một nỗi buồn nào đó? Nhưng không lẽ, vì chuyện ấy mà Minh rời bỏ anh?<br/><br/>Tháng ấy, anh nổi cơn ghen. Không bằng chứng gì từ phía Minh nhưng thằng ấy thì hiển hiện. Thăm dò lòng dạ Minh, cô chỉ cười cười: “Cũng vui vui, anh. Nhưng em đã nói rồi, ngoài anh là người em yêu ra, còn lại đàn ông trên thế giới này, cũng chỉ như những trụ điện hay chiếc bàn, chiếc ghế “. Nhưng anh vẫn không yên ổn. Càng không an lòng khi biết thằng ấy là một tay chơi có hạng, chuyên quyến rũ quý bà quý cô bằng những ngón nghề học được qua mấy năm gọi là du học, ở cái xứ đã đẻ ra cuốn Tạp chí Playboy.<br/><br/>Nói cho công bằng thì anh tin tưởng vào tình yêu và sự trầm mặc trong tâm hồn Minh, nhưng anh biết quá rõ sự lăng loàn của cơ thể nàng. Vẻ mặt lạnh và nghiêm của nàng là để che đỡ cho một cơ thể đàn bà mà đến chính linh hồn của nó cũng không dẫn dắt, điều khiển nổi. Gọi đó là điểm yếu của Minh, và nàng cũng rất có ý thức giữ gìn, tránh xa, nhưng với anh, điểm yếu đó đã biến nàng thành một báu vật trên giường ngủ. Anh mê đắm điểm yếu đó. Và giờ thì anh ghen điên.<br/><br/>Không hiểu sao trong khi không còn một giác quan nào không mê đắm, thì anh vẫn kịp nhận ra một động tác sex khác lạ của nàng. Chưa từng trước đó. Anh cũng không dạy nàng. Minh tuyệt đối không coi phim sex và sách báo khiêu dâm. Anh ngồi nhỏm dậy. Và từ trên bụng nàng, anh giáng vào má nàng hai cát tát, nóng rát tay anh.<br/><br/>Nước mắt Minh chan chứa đổ xuống. Nhưng không nói gì. Khóc một lúc thì đi pha nước muối ấm, chườm lên những dấu ngón tay anh để lại trên hai bờ má (lúc ấy, anh cho những biểu hiện ấy là của người đàn bà phản bội lì lợm).<br/><br/>Ba ngày sau, khi cả hai đang ngồi ở sofa uống cacao sữa nóng và đọc sách, Minh ngước mắt nhìn anh, nói như một đứa trẻ: “Em biết lý do anh đánh em. Nhưng em không hiểu, vì sao anh yêu em mà lại đánh em?”. Anh lầu bầu, đại ý nói nàng hư hỏng thì phải bị nhận lãnh sự trừng phạt, vì đã gây đau đớn cho anh.<br/><br/>Nàng chăm chú nghe, rồi lại nhìn anh: “Nhưng anh yêu em, thương em kia mà. Sao lại làm đau người mình yêu thương? Theo như suy nghĩ của em, thì anh phải đánh anh ấy mới phải chứ. Bất kể lỗi phải thế nào, nếu cần đánh thì phải đánh người kia chứ. Vì anh ghét người đó. Còn em, em là báu vật của anh mà”.<br/><br/>Nàng làm anh rối mù với cái lý lẽ nghe như của con nít mới học nói của nàng, sao lại đánh người mình yêu thương.<br/><br/>Quả thực, khi đó anh có cảm giác ân hận. Nhưng anh cũng không nói gì, không làm một cử chỉ gì giống như là muốn xin lỗi, dù anh biết, ý nghĩ ấy mới thực sự làm nàng thương tổn và đau rát, chứ không phải hai cái tát lúc anh vừa giáng xuống.<br/><br/>Nhưng không lẽ, vì chuyện ấy mà Minh rời bỏ anh?<br/><br/>Cũng có nhiều chuyện khác nữa, nhẹ nhàng hơn hay nghiêm trọng hơn những chuyện anh vừa nhớ lại, chúng tìm về anh trong những lúc anh cố tình sục sạo hay đang bận rộn với công việc, nhưng vì không còn Minh để hỏi “Vì sao em…”, nên lý do cho cái ngày nàng xách túi bước qua cửa, lặng lẽ và nhanh chóng, vẫn cứ là một câu hỏi, lửng lơ song hành cùng cuộc sống một mình của anh.<br/><br/>Lửng lơ đáp xuống, lửng lơ bay đi, lửng lơ trở về, nhất là vào những đêm anh mất ngủ vì nhớ Minh, thức giấc vì nhớ Minh. Nhớ như cào cấu, cả thể xác, tâm hồn lẫn trái tim.<br/><br/>Anh từng nhiều lần tìm cách liên lạc với Minh, nhưng chưa lần nào thành công. Khi họ đến với nhau, không hiểu sao, anh đã cố tình giữ lại những câu hỏi về cuộc đời Minh, trước khi anh xuất hiện và dự phần vào.<br/><br/>Có lần, ôm gọn mái đầu bù xù của anh áp vào khuôn ngực mình và cài những ngón tay ấm vào tóc anh, cô hỏi: “Sao anh kể em nghe rất nhiều về tuổi thơ của anh, ngày hôm qua của anh, những phụ nữ đã đi qua đời anh, còn lởn vởn trước mắt anh. Nhưng chẳng bao giờ anh hỏi gì về em cả. Em từ đâu tới, bố mẹ là ai, những ai, những gì đã đi qua và để lại dấu ấn trong em… Thậm chí em vừa rời người đàn ông nào để đến với anh, anh cũng chẳng quan tâm. Anh lạ nhất”.<br/><br/>Lúc ấy anh đã trả lời nàng: “Anh không muốn biết tất cả những điều đó. Anh thích nghĩ về em, với hình ảnh một cô gái không có quá khứ. Anh đã may mắn va phải và ôm chặt lấy trước khi em mất hút vào đám đông. Và cuộc sống của em, được tính bắt đầu từ ngày đó”.<br/><br/>Nàng đã cười, nhìn anh rất ngộ nghĩnh và từ đấy, họ coi đó như một thỏa ước vĩnh viễn.<br/><br/>Thế nên khi nàng bước ra khỏi cánh cửa căn hộ của hai người, thì anh không còn một mối dây nào để lần theo dấu nàng.<br/><br/>Thời gian đầu, anh dò tìm Minh vì mong muốn gặp lại và cô sẽ quay về. Những hân hoan, nhẹ, vui, tự do bay lượn, phá đổ, lật nhào, tạo dựng, vượt mọi khuôn khổ, vô hạn định, đã đời… khi Minh rời bỏ mà anh cố tình bơm cho mình, nhanh chóng tan rã như một người tự nắm tóc mình nhấc mình lên khỏi mặt đất và mau chóng bỏ cuộc.<br/><br/>Anh, vốn là người đàn ông thực tế và thực dụng, chưa bao giờ cho rằng tôn thờ một tình yêu, một phụ nữ đã trượt ra khỏi mình là một hành động đúng (đúng thôi, chứ chưa nói là khôn ngoan), nên không gặp bất cứ khó khăn nào khi tạo dựng một mối quan hệ tương tự như vậy với những phụ nữ khác.<br/><br/>Dĩ nhiên họ không cùng anh góp nhóp để mua một căn hộ, sắm mọi vật dụng, hiện thực hóa mong muốn được sống cùng nhau dưới mọi mái nhà. Họ ở nhà họ, anh ở nhà anh, muốn thì đến, không ràng buộc và hờn dỗi, nhưng những gì họ dành cho anh, cũng tương tự như Minh. Cũng là tình yêu của một người đàn bà với một người đàn ông, sự yêu thương, chăm sóc và lo lắng đượm tình mẫu tử. Nhưng anh không có được cảm giác thân thiết, yên ổn và hạnh phúc, như khi có Minh.<br/><br/>Có Minh, anh biết rõ mình muốn gì, phải làm gì vào ngày mai, vào năm sau, vào cuộc đời phía trước, và anh bước đi trên con đường đó, có lúc căng, lúc chùng, nhưng hoàn toàn yên ổn và tin tưởng. Anh biết rõ mục đích cuộc đời anh. Anh cũng chẳng phải nhìn ngó những phụ nữ khác, ngay trong những buổi tiệc ngàn ngạt party girls, dù Minh có đi cùng anh hay không.<br/><br/>Nhưng khi đứt đi sợi dây nối giữa anh với Minh, thì anh không thế nữa. Cảm giác thiếu thốn và tìm kiếm cứ như một con vật nhỏ rầm rì cồn cào trong ngực anh, trong trí não anh. Không hẳn là thiếu thốn hay tìm kiếm Minh, mà là một cái gì đó, khiến anh bồn chồn. Và chính sự bồn chồn đó phá hỏng vị của những ngày anh sống, những điều anh nếm trải.<br/><br/>Rồi khi mọi nỗ lực của anh về việc va phải Minh và ôm chặt lấy cô lần nữa trở nên tuyệt vọng, thì anh từ bỏ ý nghĩ này.<br/><br/>Từ bỏ ý nghĩ này, ý nghĩ khác mọc lên và bám chặt lấy anh, còn tệ hại hơn. Rằng anh cần phải biết lý do Minh rời bỏ anh, lặng lẽ, nhanh chóng và hoàn toàn<br/>. Anh có thể sống yên ổn với một nghìn dấu chấm câu, hai nghìn dấu phẩy, dăm trăm dấu chấm than, nhưng không thể với dấu chấm hỏi, dù chỉ là một, mà lại ngày càng phình nở và lửng lơ bay trong đầu óc anh như vậy.<br/><br/>Vào lúc anh có thể hỏi, thì anh sợ đón nhận câu trả lời. Vào lúc anh cần câu trả lời, thì anh không thể hỏi. Tự suy đoán là một cách không chỉ anh mà cả nhân loại thường làm, đôi khi anh cũng vỗ về mình với cái kết luận có được nhờ tự suy đoán, nhưng rồi qua vài hôm, anh lại phủi nó đi. Anh cần một sự xác nhận, từ Minh, để yên thân.<br/><br/>Cuối cùng, lý do anh muốn gặp Minh hình như chỉ còn là như vậy.<br/><br/>Hơn năm năm một chút kể từ ngày anh ngồi dán vào chiếc ghế mây to lớn nhìn Minh xách chiếc túi du lịch lớn đi ra cửa, giữ dáng vẻ bình thường bước dọc hành lang rồi mất hút vào thang máy. Anh, trải qua vài ba mối tình nữa và hiện tại đã xây dựng được một quan hệ khá bền vững với một cô đồng nghiệp người Nhật, chỉ còn nghĩ về Minh như một hình ảnh mà anh muốn xây dựng và gìn giữ: một cô gái không có quá khứ, không có tương lai, cuộc sống của cô bắt đầu khi va phải anh và kết thúc khi bước ra khỏi căn hộ có anh. Cô ấy chỉ tồn tại trong khoảng thời gian đó, thời gian họ thuộc về nhau, cầm giữ được nhau, một cách rõ ràng, cụ thể.<br/><br/>Ý nghĩ này khiến anh chấp nhận việc vắng Minh một cách dễ chịu hơn. Và đã có thể trải lòng với người đàn bà hiện tại của mình. Nhưng mỗi ngày, ít nhất là mỗi ngày một lần, nó xuất hiện vào bất cứ lúc nào nó muốn, không nằm trong dự liệu của anh, câu hỏi đeo đẳng anh suốt bao năm qua: Đâu là câu/ những câu nối tiếp cho mấy tiếng khởi đầu này “Em rời bỏ anh, vì anh…”.<br/><br/>Người tình Nhật Bản của anh, có lần hỏi khi họ gần thiếp ngủ bên nhau: “Điều anh mất, quý lắm nhỉ. Em cứ thấy anh chộn rộn không yên, suốt mấy năm nay không yên”. Rồi hạ mi, đóng lại đôi mắt thông minh và điềm tĩnh của mình, nàng thêm: “Chắc gì một câu trả lời thì dễ chịu hơn là một câu hỏi. Nếu không muốn nói, thường khó chịu hơn một câu hỏi”. Ngạc nhiên, anh hơi nhỏm dậy nhìn vào gương mặt nàng. Nhưng mắt nàng đã khép, hơi thở đều đặn, đóng lại mọi cảm xúc và trí tuệ mẫn tiệp của nàng. Hoàn toàn. Bí mật.<br/><br/>“Chắc gì một câu trả lời thì đã dễ chịu hơn một câu hỏi”. Trong những cơn tuyệt vọng, anh hay bám vào câu nói này của người tình Nhật Bản để mong chấm dứt cái trạng thái “chộn rộn không yên, suốt mấy năm nay chộn rộn không yên”. Nhất là sau khi cô người tình Nhật Bản nói một cách rõ ràng rằng, cô sẽ bỏ đi nếu anh không thu xếp được tình trạng riêng của anh. Sống bên cạnh một người đàn ông như vậy, cô không giữ được sự yên tĩnh trong tâm hồn mình. Sự chộn rộn của anh đã lây sang cô, như một thứ dịch hạch. Nhưng chỉ thi thoảng anh làm được điều đó. Ngoài ra, anh lại chộn rộn không yên.<br/><br/>Chộn rộn không yên.<br/>Chắc là suốt đời.<br/><br/><p align="right">Hải Miên</p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=ch%25E1%25BA%25AFc" rel="tag">chắc</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=l%25C3%25A0" rel="tag">là</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=su%25E1%25BB%2591t" rel="tag">suốt</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=%25C4%2591%25E1%25BB%259Di" rel="tag">đời</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?150</link>
<title><![CDATA[Bài toán của người ăn mày]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Mon, 11 May 2009 07:24:21 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?150</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.<br/><br/>Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.<br/><br/>- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.<br/><br/>Ăn mày rất thích kể lể.<br/><br/>- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…<br/><br/>- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.<br/><br/>- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.<br/><br/>Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:<br/><br/>- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?<br/><br/>Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.<br/><br/>Ông ta giảng giải:<br/><br/>- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.<br/><br/>Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.<br/><br/>- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…<br/><br/>- …???<br/><br/>- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.<br/><br/><br/><br/>Ông ta lấy giọng nói tiếp:<br/><br/>- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.<br/><br/>- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.<br/><br/>- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!<br/><br/>- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?<br/><br/>- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.<br/><br/>- Hả? Nhiều vậy sao?<br/><br/>Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:<br/><br/>- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.<br/><br/>Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.<br/><br/>Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.<br/><br/>- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.<br/><br/>- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?<br/><br/>Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.<br/><br/>- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.<br/><br/>Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.<br/>Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.<br/><br/>- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!<br/><br/>Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.<br/><br/>- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?<br/><br/>Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.<br/><br/>Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.<br/><br/>Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!<br/><br/>- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.<br/><br/>Quá chuẩn!<br/><br/>- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. (Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.<br/><br/>- Ối ông cũng có vợ con?<br/><br/>- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.<br/><br/>Tôi buột miệng:<br/><br/>- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?<br/><br/>(Source: <a href="http://www.facebook.com/note.php?note_id=82228347957&ref=nf" target="_blank">http://www.facebook.com/note.php?note_id=82228347957&ref=nf</a> )<br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=b%25C3%25A0i" rel="tag">bài</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=to%25C3%25A1n" rel="tag">toán</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25E1%25BB%25A7a" rel="tag">của</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di" rel="tag">người</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=%25C4%2583n" rel="tag">ăn</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=m%25C3%25A0y" rel="tag">mày</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?149</link>
<title><![CDATA[Hoàng hậu Matsya]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Sat, 02 May 2009 16:04:16 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?149</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><a href="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/04/24/271queen-260409.jpg" target="_blank"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/04/24/271queen-260409.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>Đến những tia nắng mặt trời rực rỡ cũng thấy xấu hổ trước vẻ đẹp lung linh huyền ảo và trí tuệ tuyệt vời của nàng. Làn da mềm mại như dòng nước êm đềm hoàn mỹ, đôi môi đỏ mọng và mắt đen láy tràn đầy sức sống.<br/> <br/>Nàng được ví như cánh tay phải của nhà vua, luôn giúp đỡ ông trong các cuộc phân xử và đưa ra những quyết định sáng suốt cho đất nước.<br/><br/>Không ai có thể thoát khỏi đôi mắt sâu thẳm của nàng khi làm việc tội lỗi và nàng luôn biết ai là nạn nhân, ai là thủ phạm. Sự khoan hồng và uy tín của nàng đã vang dội khắp vương quốc. Mọi người trong vương quốc luôn tôn kính nàng vì những điều nàng làm cho thần dân, nhất là những người nghèo. <br/><br/>Cách cung điện không xa có một người đàn ông sống trong cảnh nghèo nàn không một xu dính túi. Ông đã bị địa chủ chiếm hết đất, mà tuổi tác của ông chỉ cho phép làm những công việc nhỏ nhặt, chẳng đủ nuôi vợ và những đứa con nhỏ.<br/><br/>Mỗi buổi sáng ông đi đến từng nhà để xin thức ăn, tiền hoặc công việc nào phù hợp. Lòng tốt của mọi người cũng tạm đủ cho ông và gia đình sống qua ngày. <br/><br/>Nhưng lòng ích kỷ bắt đầu nhen nhóm trong lòng người đàn ông, và ông thường xuyên ăn uống cho thoả thích rồi mới quay trở về nhà với những đồ thừa còn lại. Tất nhiên ông ta khôn khéo không để ai khám phá ra cái bí mật đó và thường trở về nhà với bộ mặt rầu rĩ. <br/><br/>Một ngày sau khi được một ngôi nhà tử tế cho đồ ăn và gạo, người đàn ông nghèo ích kỷ nghe kể rất nhiều về sự rộng lượng của hoàng hậu Matsya. Nàng sẽ đi qua vùng này để thăm người dân. <br/><br/>Ông ta đã nghĩ ngay đến một cách rằng, nếu khuôn mặt của ông thể hiện sự đói khổ nghèo hèn, chắc sẽ được hoàng hậu cho hẳn một túi đầy tiền vàng chứ không ít. Chỗ đó đủ cho ông ta lo được phần còn lại của cuộc đời mình, đủ mua thức ăn và cung cấp cho gia đình. Ông ta nghĩ ngay đến việc giữ cho mình một khoản riêng và chỉ đưa cho vợ một ít tiền, như vậy ông ta có thể thực hiện được những ước muốn của mình. <br/><br/>Nghĩ xong ông ta liền chạy đến chỗ xe ngựa của hoàng hậu và van nài lính canh cho phép ông ta được nói chuyện với nàng. Nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, hoàng hậu Rani Matsya liền mở rèm xe và hỏi người lính xem ông ta muốn nói cái gì. <br/> <br/>Người đàn ông bắt đầu quỳ xuống và lê gối đến gần nữ hoàng với những lời ca tụng nàng, cầu xin nàng ban cho ít của bố thí. Hoàng hậu nhíu mày rồi hỏi người đàn ông rằng ông ta có thể đưa cho nàng một thứ gì đấy để trao đổi lại không. Ngạc nhiên trước câu hỏi, người đàn ông liền nhìn xuống bát đầy gạo vừa xin được ở nhà nọ. Với sự khó chịu trong lòng, ông ta chỉ nhặt lên vài hạt gạo và đưa nó cho hoàng hậu. <br/><br/>Rani Matsya đếm được 5 hạt gạo và nhìn vào bát đầy gạo của ông ta rồi nói: “Ông sẽ nhận được nhiều hay ít là do bản thân ông”. Nói rồi nàng cho xe ngựa chạy đi.<br/><br/>Người đàn ông bắt đầu giận dữ và lăng mạ hoàng hậu. Ông ta chưa bao giờ nghĩ trường hợp đó sẽ xảy ra. “Cô ta có thể yêu cầu mình trao đổi lại như thế nào đây trong khi cô ta chẳng cho một thứ gì?” - người đàn ông nghĩ. Ông ta giận run người, lao về nhà đưa cho vợ cái bát đựng gạo, chợt nhìn thấy một bao tải ở lối ra vào. Vợ ông ta liền thuật lại rằng có một số người đã đến và để nó lại ở đây.<br/><br/>Ông ta liền mở bao tải ra và thấy đầy một tải gạo. Đặt bàn tay xù xì lên những hạt gạo, ông phát hiện thấy có một đồng tiền vàng nằm lẫn trong đó. Tức tốc ông đổ hết gạo ra và chỉ tìm thấy 5 đồng tiền vàng - đúng với 5 hạt gạo ông ta đã đưa cho hoàng hậu.<br/> <br/>Sự hối tiếc len lỏi trong đầu người đàn ông: “Giá như mình đưa cả bát gạo đó cho nữ hoàng thì bây giờ đã có thể có một tải đầy vàng”. <br/><br/><p align="right"><strong>Minh Anh<br/><br/>Theo SS</strong></p><br/><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=ho%25C3%25A0ng" rel="tag">hoàng</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=h%25E1%25BA%25ADu" rel="tag">hậu</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=matsya" rel="tag">matsya</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?148</link>
<title><![CDATA[Viết cho con trai vừa có bằng lái xe]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Fri, 01 May 2009 14:13:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?148</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i282.photobucket.com/albums/kk272/tomorrow065/sona/cha-con3.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk272/tomorrow065/sona/cha-con3.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.<br/><br/>Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.<br/><br/>Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.<br/><br/>Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.<br/><br/>Chúc mừng con, con trai ta ạ!<br/><br/>Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!<br/><br/>Chúc mừng con, con trai ta ạ!<br/><br/>Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.<br/><br/>Chúc mừng con, con trai ta ạ!<br/><br/>Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!<br/><br/><span style="color: #FF1493;"><strong>Chỉ có một điều: con không muốn về Việt Nam nữa!</strong></span><br/><br/><br/><br/>Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?<br/><br/>Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!<br/><br/>Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…<br/><br/><span style="color: #FF0000;"><strong>Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.</strong></span><br/><br/>Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.<br/><br/>Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?<br/><br/>Quê hương con đó!<br/><br/>Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.<br/><br/>Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.<br/><br/>Quê hương con đó!<br/><br/>Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.<br/><br/>Quê hương con đó!<br/><br/>Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.<br/><br/>Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!<br/><br/>Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.<br/><br/>Nhớ về, nghe con!<br/><br/>30.4.2009<br/><br/>--------------------------------------<br/><br/>Nguồn: <a href="http://drnikonian.wordpress.com/2009/04/30/write-for-son-1/" target="_blank">http://drnikonian.wordpress.com/2009/04/30/write-for-son-1/</a><br/><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=vi%25E1%25BA%25BFt" rel="tag">viết</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=cho" rel="tag">cho</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=con" rel="tag">con</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=trai" rel="tag">trai</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=v%25E1%25BB%25ABa" rel="tag">vừa</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25C3%25B3" rel="tag">có</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=b%25E1%25BA%25B1ng" rel="tag">bằng</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=l%25C3%25A1i" rel="tag">lái</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=xe" rel="tag">xe</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?147</link>
<title><![CDATA[Một cốc sữa]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Fri, 01 May 2009 04:35:21 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?147</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i378.photobucket.com/albums/oo225/vietsechia/images_sua.jpg" target="_blank"><img src="http://i378.photobucket.com/albums/oo225/vietsechia/images_sua.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Có một cậu bé nghèo hàng ngày thường đi đến từng nhà gõ cửa để bán báo trên đường tới trường học. Một hôm, chiếc dạ dày lép kẹp của cậu đột nhiên dở chứng. Cậu bé thò tay vào túi, chỉ còn lại duy nhất một đôla cuối cùng.<br/> <br/>Cậu định dành dụm 1 đôla để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Tần ngần một lát, cậu bé quyết định đi đến một ngôi nhà phía trước để xin chút đồ ăn. Thế nhưng cậu hầu như mất hết can đảm khi mở cửa cho cậu là một cô bé xinh đẹp, dễ thương. Bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin thức ăn, cậu bé chỉ dám xin một cốc nước.<br/><br/>Cô bé trông thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả đi của cậu, nên thay vì mang nước cô đã đem lại cho cậu bé nghèo một cốc sữa lớn. Cậu bé uống một cách ngon lành và chậm rãi. Sau đó, cậu mới rụt rè hỏi cô gái: “tôi nợ cô bao nhiêu?”<br/><br/>“Bạn không nợ tôi cái gì cả”- cô gái trả lời. “Mẹ đã dạy chúng tôi là không bao giờ được chấp nhận trả cho một lòng tốt”. Cậu bé cảm động nói “Từ sâu thẳm trái tim, tôi thành thực biết ơn cô”. <br/><br/>Sau đó, Howard Kelly - tên của cậu bé, rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, nhưng cậu không chỉ cảm nhận được sự khỏe khoắn trở lại của cơ thể, mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào lòng tốt của con người. Điều đó giúp cậu mạnh mẽ hơn, không chịu khuất phục và từ bỏ số phận.<br/><br/>Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ tốt bụng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ địa phương đã cố gắng nhưng cũng không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô gái lên bệnh viện thành phố - nơi các chuyên gia có thể chữa khỏi cho cô. <br/><br/>Trong số các bác sĩ, bác sĩ Howard Kelly cũng được mời hội chẩn. Khi anh nghe tới cái tên địa danh nơi mà cô gái sống, có một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh. Ngay lập tức anh đứng bật dậy. Chạy xuống đại sảnh bệnh viện và bước vào phòng cô gái.<br/><br/>Trong chiếc áo choàng bác sĩ, anh bước tới gần giường bệnh cô gái. Và ngay lập tức anh đã nhận ra cô. Sau một thoáng, anh quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó, và anh sẽ làm hết sức mình để cứu sống cô gái. Kể từ hôm đó, anh luôn có một sự quan tâm đặc biệt tới ca bệnh của cô gái.<br/><br/>Sau một thời gian chống chọi, cô bé thuyên giảm bệnh và cuối cùng khỏi hoàn toàn. Trước ngày cô gái xuất viện, bác sĩ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới phòng của anh.<br/> <br/>Vị bác sĩ nhìn lên tờ hóa đơn, sau đó, anh viết lên mặt hóa đơn trước khi nó được gửi tới phòng bệnh của cô gái. Cố gái e dè mở ra đọc, và cô chắc mẩm rằng có lẽ cô sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết hóa đơn này. <br/><br/>Cuối cùng, cô cũng cam đảm nhìn thẳng vào tờ hóa đơn, nhưng cô thật sự ngỡ ngàng khi trên phần đầu hóa đơn ghi dòng chữ:<br/><br/>“<em>Hóa đơn đã được thanh toán bằng một cốc sữa.<br/> <br/>Kí tên,<br/><br/>Bác sĩ Howard Kelly</em>”.<br/><br/><p align="right"><strong>Ánh Nguyệt<br/><br/>Theo IS</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=m%25E1%25BB%2599t" rel="tag">một</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25E1%25BB%2591c" rel="tag">cốc</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=s%25E1%25BB%25AFa" rel="tag">sữa</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?139</link>
<title><![CDATA[Ba cái cây]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Fri, 03 Apr 2009 14:54:24 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?139</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://homepage.ntlworld.com/mjpowell/Photo_Archive/Misc/three-trees.jpg" target="_blank"><img src="http://homepage.ntlworld.com/mjpowell/Photo_Archive/Misc/three-trees.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Ba cái cây trên một ngọn đồi trong rừng cùng tranh luận với nhau về những hi vọng và giấc mơ của chúng...<br/> <br/>Cái cây đầu tiên nói: “Tôi hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ trở thành tủ đựng vàng bạc châu báu. Tôi sẽ được nhét đầy vàng, bạc và ngọc quý, được trang hoàng với nghệ thuật chạm khắc cầu kỳ và mọi người sẽ thấy rằng tôi rất đẹp”. <br/><br/>Sau đó cái cây thứ hai nói: “Còn tôi lại ước có ngày sẽ trở thành một con tàu đồ sộ. Tôi sẽ đưa vua và hoàng hậu đi đến khắp mọi nơi trên thế giới. Mọi người sẽ cảm thấy được an toàn bởi con tàu to lớn và vững chãi là tôi đây”.<br/><br/>Cuối cùng cái cây thứ ba nói: “Tôi muốn lớn lên trở thành cái cây cao nhất và thẳng nhất trong khu rừng. Mọi người sẽ nhìn thấy tôi trên đỉnh đồi và sẽ phải ngưỡng mộ những cành cây của tôi, tưởng tượng về thiên đường và chúa. Tôi sẽ trở thành cái cây vĩ đại nhất mọi thời đại và mọi người sẽ luôn luôn nhớ đến tôi”.<br/><br/>Một vài năm sau buổi cầu nguyện, những giấc mơ của chúng tưởng chừng như có thể thành sự thật, một nhóm người đi lấy gỗ đến khu rừng đó. Khi một người đến cái cây đầu tiên, anh ta nói, “Nhìn cái cây này có vẻ to khoẻ này, tôi nghĩ có thể bán gỗ cho một người thợ mộc”… và anh ta bắt đầu hạ nó xuống. Cái cây rất vui, bởi vì nó biết ngượi thợ mộc sẽ làm nó thành một cái tủ vàng. <br/><br/>Đến cái cây thứ hai người lấy gỗ nói “Nhìn cái cây này nom cũng khoẻ đấy chứ, tôi sẽ bán nó cho một xưởng đóng tàu”. Cái cây thứ hai cũng hạnh phúc không kém bởi vì nó biết nó đang trên đường đến với giấc mơ của nó - một con tàu đồ sộ. <br/><br/>Và khi người lấy gỗ đến cái cây thứ ba, cái cây đã rất sợ hãi bởi vì nó biết rằng nếu họ chặt nó xuống thì giấc mơ của nó sẽ không bao giờ thành hiện thực. Một trong những người lấy gỗ nói “Tôi không cần làm bất cứ cái gì đặc biệt nên tôi sẽ lấy cái cây này” và anh ta chặt cái cây xuống. <br/><br/>Khi cái cây đầu tiên đến chỗ người thợ mộc, nó được làm thành một cái thùng cho những con vật nuôi ăn và để trong chuồng trâu, bò chứa đầy cỏ khô. Đây hoàn toàn không phải là những gì mà nó đã cầu nguyện. Cái cây thứ hai thì được xẻ ra và đóng thành một cái thuyền đánh cá nhỏ. Giấc mơ của nó là trở thành một con tàu to lớn, đồ sộ và chở những ông vua đến đây cũng kết thúc. Còn cái cây thứ ba được chặt ra thành từng khúc lớn và sống một mình trong bóng tối. Năm tháng qua đi nhưng những cái cây thì không thể quên được giấc mơ của chúng. <br/><br/>Sau đó đến một ngày, có một đôi vợ chồng trẻ đến chuồng ngựa và người phụ nữ đó đã sinh con, họ đặt đứa bé trong một cái máng cỏ khô được làm từ cái cây thứ nhất. Người đàn ông ước rằng anh ta có thể làm một cái giường cũi cho đứa trẻ và cái máng này đã làm điều đó. Cái cây cảm nhận được tầm quan trọng của cơ hội này và nó biết rằng nó đang nâng niu một sinh linh nhỏ bé - một sinh linh còn quý giá hơn báu vật.<br/><br/>Mấy năm sau, cũng có một nhóm người đàn ông đến cái thuyền đánh cá được làm từ cái cây thứ hai. Một trong số họ thấy mệt và muốn đi ngủ. Trong khi họ ra khơi thì có một cơn bão lớn nổi lên, cái cây không nghĩ nó đủ mạnh để bảo vệ cho những người đàn ông kia được an toàn. Trong cơn bão tố, mọi người sợ hãi đánh thức người đàn ông đang ngủ dậy, anh ta liền đứng lên và hô to “Yên lặng” tức khắc cơn bão ngừng hẳn. Lúc đó, cái cây mới biết rằng nó đang chở một vị vua oai nghiêm trên cả những ông vua. <br/><br/>Cuối cùng, một người nào đó đã đến và mang cái cây thứ ba đi. Nó được mang qua những con phố trong khi những người khác thì đang giễu cợt đi theo người mang nó. Một người đàn ông bị đóng đinh lên cái cây như một sự sám hối và được đặt ở trên cao nhất của đỉnh đồi. Vào ngày chủ nhật, cái cây cảm thấy rõ ràng rằng nó đủ khoẻ để đứng lên từ chỗ cao nhất của ngọn đồi cùng với Chúa bời vì Chúa Jesus đã tự đóng đinh vào người trên cái cây đó để sám hối cho nhân loại. <br/><br/>Ý nghĩa của câu chuyện này là khi những thứ bạn mong ước, cầu nguyện dường như chưa đến theo đúng như cách bạn nghĩ thì cũng đừng vội thất vọng và buông xuôi. Nếu biết tin tưởng và theo đuổi niềm mơ ước của mình thì chúa sẽ ban tặng cho bạn những món quà còn giá trị hơn thế. <br/><br/>Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu. <br/><br/><p align="right"><strong>Minh Anh<br/><br/>Theo IC</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=ba" rel="tag">ba</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25C3%25A1i" rel="tag">cái</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25C3%25A2y" rel="tag">cây</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?138</link>
<title><![CDATA[Món quà tình yêu]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Wed, 11 Mar 2009 08:59:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?138</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://img510.imageshack.us/img510/8044/1600heart1011sym4he3.jpg" target="_blank"><img src="http://img510.imageshack.us/img510/8044/1600heart1011sym4he3.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Hành khách trên xe buýt nhìn đầy cảm thông khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp với cây gậy trắng thận trọng bước lên bậc xe buýt. Cô trả tiền người tài xế và đi xuống giữa hai hàng ghế, lần mò tìm chỗ ngồi.<br/>Đã một năm kể từ khi Susan bị mù. Do một chẩn đoán nhầm về y học mà cô gái tội nghiệp bất ngờ bị ném vào thế giới tối tăm, giận dữ, tuyệt vọng và tội nghiệp. Tất cả chỗ dựa của cô bây giờ là người chồng, Mark.<br/><br/>Mark là một sĩ quan không quân yêu vợ bằng cả trái tim mình. Khi Susan bắt đầu bệnh, nhìn cô chìm đắm trong tuyệt vọng, anh đã quyết tâm giúp vợ lấy lại sức mạnh và sự tự tin để trở thành người độc lập trở lại.<br/><br/>Cuối cùng, Susan đã cảm thấy sẵn sàng đi làm trở lại, nhưng cô sẽ đi đến cơ quan bằng cách nào? Trước đó cô thường đi xe buýt, nhưng giờ cô vô cùng sợ hãi không thể tự mình đi quanh thành phố nữa. <br/><br/>Mark tình nguyện lái xe đưa cô đi làm mỗi ngày, mặc dù họ làm việc ở hai đầu khác nhau của thành phố. <br/><br/>Đầu tiên, điều này phần nào an ủi được Susan, và thoả mãn mong muốn muốn bảo vệ người vợ khiếm thị của Mark. Nhưng chẳng bao lâu sau, Mark nhận ra rằng cách này không hiệu quả. Susan sẽ phải bắt đầu đi xe buýt trở lại. <br/><br/>Nhưng cô vẫn quá yếu ớt, quá giận dữ. Cô ấy sẽ phản ứng thể nào? Đúng như anh dự đoán, Susan vô cùng sợ hãi trước ý nghĩ phải đi xe buýt trở lại. <br/><br/>“Em bị mù mà!” - Cô trả lời cay đắng. “Làm sao em biết được em đang đi đâu? Em cảm thấy như anh đang bỏ rơi em”.<br/><br/>Trái tim Mark tan nát khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng mỗi buổi sáng và tối anh sẽ đi xe buýt cùng cô, bao nhiêu lâu cũng được, cho đến khi cô quen và có thể tự đi được. Và họ bắt đầu thực hiện. Hai tuần liên tiếp, Mark trong bộ quân phục và tất cả tình thương yêu dành cho vợ đã đưa Susan đi về mỗi ngày bằng xe buýt.<br/><br/>Anh dạy cô cách dựa vào các giác quan khác của mình, cụ thể như thính giác, để xác định mình đang ở đâu và làm thế nào để quen với môi trường mới. Anh giúp cô làm quen với các tài xế xe buýt để họ để ý đến cô và dành cho cô một chỗ ngồi.<br/><br/>Cuối cùng, Susan quyết định sẽ tự mình đi xe buýt đi làm. Sáng ngày thứ hai đã đến, và trước khi cô rời nhà, cô vòng tay ôm Mark, người bạn đồng hành đi xe buýt tạm thời của cô, chồng cô, và người bạn thân nhất của cô. <br/><br/>Mắt cô tràn lệ của lòng biết ơn về sự chung thuỷ, kiên nhẫn, và tình yêu của anh dành cho cô. Cô tạm biệt anh, và lần đầu tiên, họ không đi cùng nhau nữa.<br/><br/>Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm… Mỗi ngày cô vẫn hoàn toàn tự đi, và Susan chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế. Cô đang làm điều đó! Cô đang tự mình đi làm.<br/><br/>Sáng thứ Sáu, Susan bắt xe đi làm như thường lệ. Khi cô trả vé để xuống xe, người tài xế nói: “Cô gái, tôi thực sự ghen tỵ với cô đấy”. Rút cuộc, ai trên trái đất này lại ghen tị với một người phụ nữ mù, người đã đấu tranh để tìm thấy lòng dũng cảm, sự can đảm để sống như cô? Tò mò, cô hỏi người tài xế: “Tại sao?”<br/><br/>Người tài xế trả lời: “Cô biết không, suốt tuần qua, sáng nào cũng vậy, một quý ông lịch lãm trong bộ quân phục đứng bên góc đường bên kia dõi theo cô khi cô xuống xe buýt. Anh ấy đảm bảo cho cô đi qua đường an toàn và dõi theo cô cho đến khi cô vào hẳn nơi làm việc mới thôi. Sau đó anh tặng cô một nụ hôn gió, tặng cô lời chào nhẹ nhàng và bước đi. Cô thực sự là một người phụ nữ may mắn”.<br/><br/>Những giọt nước mắt hạnh phúc chảy dài xuống má Susan. Mặc dù không thể nhìn thấy anh ấy bằng mắt, nhưng cô vẫn cảm thấy sự hiện diện của Mark bên mình. Cô may mắn, quá may mắn, vì anh đã tặng cô một món quà còn quý giá hơn một đôi mắt, một món quà cô không cần nhìn thấy để tin tưởng - món quà tình yêu có thể mang ánh sáng đến một thế giới đầy bóng tối. <br/><br/><p align="right"><strong>Thanh Thảo<br/><br/>Theo Lovefatedestiny</strong></p><br/><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=m%25C3%25B3n" rel="tag">món</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=qu%25C3%25A0" rel="tag">quà</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=t%25C3%25ACnh" rel="tag">tình</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=y%25C3%25AAu" rel="tag">yêu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?135</link>
<title><![CDATA[Hãy nâng niu những gì mình có]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Fri, 06 Mar 2009 06:20:50 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?135</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://farm2.static.flickr.com/1116/527241443_ff7786e8c1_o.jpg" target="_blank"><img src="http://farm2.static.flickr.com/1116/527241443_ff7786e8c1_o.jpg" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>1. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che đầu, và một nơi để nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này<br/><br/>2. Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% người giàu nhất thế giới.<br/><br/>3. Nếu sáng nay bạn thức dậy, thấy mình khoẻ hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn một triệu người không thể sống qua nổi tuần này.<br/><br/>4. Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn và tù tội, đau đớn của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phút hơn 500 triệu người trên thế giới.<br/><br/>5. Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường hợp của bạn không nhiều đâu.<br/>6. Và cuối cùng nếu bạn đọc được thông điệp này, thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc bất cứ thứ gì cả.<br/><br/>Gửi những người bạn của tôi, những người tôi biết và cả những người tôi chưa biết. Làm ơn xin đừng thờ ơ với những điều xung quanh. Có thể bạn nghĩ rằng bạn luôn là người gặp xui xẻo. Nhưng hãy nhìn đi, bạn vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người người. Hãy cùng cầu nguyện cho những lỗi đau, những bất hạnh ở khắp nới trên trái đất này và hãy gửi thông điệp này cho những người khác. Hãy nhìn tấm hình trên và suy ngẫm lại xem chúng ta hàng ngày cứ phàn nàn về thức ăn của mình như thế nào?<br/><br/><p align="right"><strong>Sưu tầm</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=h%25C3%25A3y" rel="tag">hãy</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=n%25C3%25A2ng" rel="tag">nâng</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=niu" rel="tag">niu</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=nh%25E1%25BB%25AFng" rel="tag">những</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=g%25C3%25AC" rel="tag">gì</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=m%25C3%25ACnh" rel="tag">mình</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=c%25C3%25B3" rel="tag">có</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?127</link>
<title><![CDATA[Sống với hiện tại]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;admin@yourname.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 24 Feb 2009 06:52:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://www.vietsechia.com/blog/read.php?127</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Cuộc sống thật muôn màu muôn vẻ. Dường như chẳng có một định nghĩa chính xác và đầy đủ để diễn tả bao quát bức tranh muôn màu của cuộc sống. Tất cả đều xuất phát từ cảm nhận của từng người. Cuộc sống là thế đó ! Có lẽ, đây chính là định nghĩa mà người ta hay sử dụng.<br/><br/>Mỗi khi gặp những nghịch cảng, những chuyện không vui thì mỗi người đều có quyền chọn lựa cho mình một hay nhiều hướng giải quyết. Một trong những cách đó là, nếu có nhiều bất trắc diễn ra không thể tránh né được, thì hãy chấp nhận cho thích ứng vói chúng. Trong các tình huống này, cố gắng đừng để cho nỗi ưu tư đánh gục mình.<br/><br/>Thông thường, chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh được, nhưng ta có quyền thay đỏi trang thái. Điều này không có nghĩa là khi gặp chuyện trắc thở, chúng ta cúi đầu chấp nhận. Lối suy nghĩ này dành cho những người tin vào số mệnh một cách máy móc.<br/><br/>Như thế, bình tĩnh để thích nghi với nghịch cảnh tự thân đã là phương cách giải quyết và là phương tiện để chiến thắng sự đau khổ.<br/><br/>Trong tác phẩm Mùa Lạc, Nguyễn Khải đã diển tả điều này thật chí lý như sau: " Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh gian khổ. Ở đời không có con đường cùng, chỉ có những ranh giói, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những rang giới ấy."<br/><br/>Đã có những lúc ta chạm đến nơi tận cùng của đau khổ và muốn đứng lên, nhưng rồi có một sức mạnh vô hình cản trở khiến ta không ngoi lên được, rồi ta cảm thấy thất vọng và chán nản vô bờ. Người yếu lòng để cho tâm trạng này mặc sức điều khiển hành vi. Ngược lại, người chí khí biết điều khiển tâm trạng và hành vi. Vì thế những lời sau có thể làm vũ khí giúp ta chiến thắng những tâm trạng tiêu cực và an ủi những ai khi thức dậy cảm thấy bực bội, bi quan về cuộc đời:<br/><br/>Khi chán nản, ta cất cao gọng hát.<br/>Lúc bị thương, ta vui cười đón nhận.<br/>Khi ốm đau, ta ra sức chịu đựng.<br/>Lúc sợ hãi, ta dũng cảm tiến bước.<br/>Khi tự ti, ta đổi quần áo cũ.<br/>Lúc lo lắng, ta quyết sống bình an.<br/>Khi khốn cùng, ta tin mình giàu có.<br/>Lúc thất bại, ta quyết chí làm lại từ đầu.<br/>Chính vì vậy mà những người thành công và giàu có trong cuộc đời đã có được những kinh nghiệm và chúng thường đối lập với nhau hoàn toàn:<br/>Không có chiến tranh, không có yêu quý hòa bình.<br/>Không có căng thẳng, không có yêu quý sự thanh thản.<br/>Khọng có đau buồn, không có niềm vui.<br/>Không có phấn đấu, không có thành công.<br/><br/>Hy vọng mặt trời chiều nay khuất đi để cho bình minh sáng mai ló dạng. Khi bạn bước đi trên con đường của ngày hôm nay, bạn không thể đi hết phần đường dành cho ngày mai. Hôm nay ta chưa thể bỏ vào túi những đồng tiền mà ngày mai mới kiếm được. Cái chết có thể đến vào ngày mai, nhưng không ai chắc chắn biết trước được, vì thế những lo lắng cho ngày mai sẽ làm mất đi niềm vui của cuộc sống trong giây phút hiện tại mà thôi.<br/><br/>Cố dốc sức hoàn thành công việc của ngày hôm nay thì ta mới có công việc mới cho ngày mai. Hãy quý trọng thời gian, bởi vì nó là những sợi vải đang dệt nên cuộc đời chúng ta, bạn ạ!!!<br/><br/><p align="right"><strong>Sưu tầm</strong></p><br/>Tags - <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=s%25E1%25BB%2591ng" rel="tag">sống</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=v%25E1%25BB%259Bi" rel="tag">với</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=hi%25E1%25BB%2587n" rel="tag">hiện</a> , <a href="http://www.vietsechia.com/blog/tag.php?tag=t%25E1%25BA%25A1i" rel="tag">tại</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>