Chào mừng đến với Việt Sẻ Chia's Blog. Tại đây các bạn sẽ tìm thấy những tin tức, hình ảnh, âm nhạc, phim truyện... từ cũ nhất đến mới và nóng hổi nhất. Với tinh thần chia sẻ miễn phí là niềm vui, hy vọng các bạn sẽ tìm được những thứ mình cần thật dễ dàng. Mong các bạn bỏ chút thời gian ghé qua mục Thông báo để đọc những thông tin quan trọng của website. Luôn tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!!!
Phân trang 1/31 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]
Tháng 422
Xin chào,

Lời đầu tiên xin gửi lời cám ơn tới tất cả các bạn đã dành thời gian ghé thăm và đóng góp những ngày qua cho http://www.vietsechia.com. Thời gian qua Việt Sẻ Chia đã và đang tiếp tục cung cấp cho các bạn những direct link của phần mềm, âm nhạc,... giúp các bạn có thể dễ dàng hơn khi phải tải về những thứ mà các bạn cần. Mặc dù thời gian cập nhật có khi chậm khi nhanh, làm phiền lòng nhiều bạn nhưng hy vọng mọi người có thể thông cảm do nhiều lý do chủ quan và khách quan khác nhau. Việt Sẻ Chia nhất định sẽ giữ đúng mục tiêu hoạt động của mình từ trước đến giờ: vì cộng đồng và miễn phí hoàn toàn.

Tuy nhiên, như các bạn đã biết, mình phải bỏ ra tiền bạc và thời gian để làm cho Việt Sẻ Chia có thể liên tục hoạt động tốt. Với sinh viên như mình, chuyện này không hề đơn giản chút nào. Vì vậy cũng nhân bài viết này, mình kêu gọi sự góp sức của tất cả để giúp cho http://www.vietsechia.com ngày càng tốt hơn. Cũng xin lưu ý rằng đây là việc hoàn toàn tự nguyện, mình không ép buộc ai cả.

Để đóng góp vào quỹ của Việt Sẻ Chia, các bạn có thể làm theo cách sau, dễ dàng và thuận tiện do hiện nay ai cũng đã có một chiếc đện thoại di động cho bản thân:

Soạn tin nhắn với cú pháp đơn giản: VSC và gửi đến một trong những đầu số sau: 8322, 8522, 86228722.

Các bạn lưu ý chỉ cần 3 chữ VSC và gửi đến 1 trong những đầu số kia là được. Khi gửi xong sẽ có một thông báo cám ơn trả về điện thoại di đôộng của bạn. Rất đơn giản phải không?

Mỗi đầu số có một cước phí khác nhau, bạn có thể chọn đầu số thích hợp cho bản thân:

- 8322: cước phí 3.000 VNĐ
- 8522: cước phí 5.000 VNĐ
- 8622: cước phí 10.000 VNĐ
- 8722: cước phí 15.000 VNĐ

Các bạn cũng nên lưu ý những điều sau:

1. Quy định của mạng Viettel (098,097,0168...)

Đối với các bản tin SMS có mức cước từ 10.000 đồng trở xuống (80xx, 81xx, 82xx, 83xx, 84xx, 85xx):
Không được gửi quá 3 tin nhắn có cùng nội dung từ một số điện thoại trong thời gian 5 phút.

Không được gửi quá 10 tin nhắn có cùng nội dung từ một số điện thoại trong thời gian 1 giờ.
Không được gửi quá 100 tin nhắn trong vòng 24 giờ.
Đối với các bản tin SMS có mức cước lớn hơn 10.000 đồng (86xx, 87xx):
Không được gửi quá 3 tin nhắn có cùng nội dung từ một số điện thoại trong thời gian 30 phút.

Không được gửi quá 10 tin nhắn có cùng nội dung từ một số điện thoại trong thời gian 24 giờ.

2. Đối với hệ thống VinaPhone (091 094,0123...)

Không được gửi quá 3 tin nhắn có cùng nội dung với một số điện thoại trong thời gian 5 phút.
Không được gửi quá 5 tin nhắn có cùng nội dung với một số điện thoại trong thời gian 10 phút.

Không được gửi quá 30 tin nhắn có cùng nội dung với một số điện thoại trong thời gian 1 giờ.

Không được gửi quá 300 tin nhắn trong vòng 24 giờ.

3. Đối với hệ thống Mobifone (090,093,0122...)

Không được sử dụng các dịch vụ nhắn tin tới các số 8xxx quá 150.000 đồng (đã bao gồm VAT) trong 1 ngày ( từ 0h00:00 đến 23h59:59).

Lưu ý thêm : đối với các SIM khuyến mại trả trước đã được cộng tiền vào tài khoản, người dùng không thể nhắn tin đến các đầu số 8xxx do hạn chế từ phía Mobifone.

Mình hy vọng các bạn sẽ đóng góp chút ít phí để duy trì và làm cho Việt Sẻ Chia ngày càng tốt hơn. Xin cám ơn tất cả các bạn!
Tags: , , , ,
Tháng 519
Người Việt Nam mày ít khi nói về thành tích của mình. Nền văn hóa của tụi mày là như thế: Chỉ có kẻ khoe khoang mới nói về thành tích của mình. Bọn tao khác. Bọn tao tự hào vể những gì mình làm. Bọn tao ko giấu giếm gì cả. Bọn mày gọi đó là kiêu căng, bọn tao gọi đó là tự tin. Cái bọn mày bảo là kiêm tốn tụi tao cho rằng đấy là tự ti, là chậm tiến, là tự thụt lùi.

Đừng tự hào mình nhà nghèo mà học giỏi. Hãy hỏi tại sao mình giỏi mà vẫn nghèo.

Đừng buồn rầu mình giàu mà lại dốt. Hãy tự tin rằng tuy mình dốt nhưng mình vẫn giàu.

Bọn mày cho rằng nhường nhịn là hay. Tao cho rằng thế là chứng tỏ mình kém cỏi. Cơ hội sòng phẳng, mày ko lấy lại nhường cho người khác há chẳng phải mày tự triệt tiêu đường tiến thân của mình? Mày cho rằng đó là thực dụng. Tao bảo thực tế là như thế. Sống chỉ có mình mày thôi. Mày ko lo cho mày thì chẳng ai đoái hoài tới mày đâu. Con nít Việt Nam khóc ré lên là có người dỗ, có người năn nỉ, có người làm trò. Con nít tụi tao mà khóc là bị bỏ mặc đó. Từ nhỏ tụi tao được dạy phải chịu trách nhiệm với bản thân và cuộc sống của mình.

Mày đừng viện cớ này cớ nọ. Mày làm được hoặc ko làm được, vậy thôi. Người ta ko cần biết lý do gì, người ta ko quan tâm. Cái thấy được là kết quả, là bảng thành tích giấy trắng mực đen. Còn cái quá trình mày làm, ko ai quan tâm.Kết quả mày tốt, con số điểm mày cao thì mày giỏi. Kết quả mày xấu, điểm học tệ thì mày dốt. Cái gì mày học được, hiểu được đều là của mày, do mày mà ra. Mày lớn rồi, đại học rồi, có thể tự đứng và đi bằng chân. Đủ tuổi trưởng thành theo luật Việt Nam rồi. Dẹp cái chuyện lý do về nhà sớm để làm việc nhà. Lý do thi cuối kỳ để đình đốn công việc. Vậy chứng tỏ kỹ năng của mày kém, quản lý thời gian tệ, học hành ko tốt nên đến cuối cùng mới cày ra học, rồi bảo ko có giờ làm việc khác.

Một ngày mày chỉ có 24 giờ thôi. Hãy sử dụng nó cho thực tế, hợp lý và hiệu quả. Với tao, bạn bè chỉ là một dạng mối quan hệ cần được lưu tâm. Đừng dùng thời gian của mày để giải quyết chuyện người khác. Bạn bè mày đều lớn cả, họ ko cần mày quan tâm quá nhiều. Thay vào đó, mày chỉ cần giữ liên lạc với họ tương đối. Và mày nên dùng thời gian để quen biết với nhiều người hơn. Networking. Dẹp phắt tình cảm tình kiết đi. Tạo mối quan hệ vô hại hoặc đôi bên cùng có lợi.

Thực tế vào. Phải tính thiệt-lợi trong bất cứ một quyết định nào, dựa trên vị trí của mày. Nếu một con đần may mắn lên vị trí lãnh đạo ko có nghĩa là con đần đó thực đần và thực may mắn, mà là nó đã chợp lấy cơ hội của nó. Mày ko đần, nếu ko tao ko nói dông dài với mày. Mày cũng ko muốn làm con đần. Thực tế vào.

Mày ko đủ kinh nghiệm để động viên thúc đẩy người ta làm. Vậy thì thay đổi đi, hãy chỉ cho tụi nó con đường, nắn tụi nó đi theo hướng mà mày quyết định.

Còn việc học, tụi mày sao hay than thở quá vậy. Học là cho mày. Mày phải học tập trung, cật lực và học theo cách khôn ngoan hơn. Cạnh tranh vào. Thông minh hơn. Nếu ko mày sẽ bị bỏ lại phía sau và bị vứt đi ko thương tiếc.

Còn chuyện bệnh… Cũng do mày cả thôi. Ko giữ sức khỏe, cứ ham thức khuya đọc sách. Đọc sách thì hay, tao biết mày có cái thú đọc sách. Mà đọc là quên thời gian. Phải điều tiết lại. Và đọc những sách cần thiết cho mày.

Nếu ko muốn nhục và muốn thăng tiến thì đừng làm con trâu nữa. Hãy mua máy cày và… mướn người ta cày cho mày. Làm chủ hợp tác xã, mày hiểu ko?

Đời có rất là nhiều thứ để sống. Nhưng mày chỉ có một khoảng thời gian nhất định. Vậy thì, hãy sống có chọn lọc.
Kẻ ngu dốt là kẻ thất bại, bất chấp hắn ta sống tình cảm thế nào. Người khôn ngoan là người giỏi, bất chấp hắn ta thủ đoạn ra sao.

…......................

Bài viết đã được dịch ra tiếng Việt.

Sưu tầm

Tags: , , , ,
Tháng 515
Lặng lẽ và nhanh chóng. Minh rời bỏ anh lặng lẽ và nhanh chóng.

Ngay khi cô kéo phéc-mơ- tuya chiếc túi xách du lịch, nắm lấy quai túi và đứng lên không ngần ngừ, mỉm một nụ cười trĩu lòng và ấm áp, thì anh đã biết rằng cô sắp nói gì và anh sắp phải chia tay với điều gì.

- Em đi nhé. Thời tiết dạo này tệ lắm, sắp tới còn tệ hơn, cho đến giữa tháng mười. Anh giữ sức khỏe. Không chỉ cho anh.

- Thế rồi còn những thứ này thì sao, em? Đồ đạc, nhà cửa, mọi thứ…

Không hiểu sao, vào lúc anh hoảng hốt nhất vì sợ mất một con người đã trở nên quá đỗi thân yêu với anh, thì anh lại hỏi một câu chỉ liên quan đến đồ vật, cụ thể là tiền bạc.

Minh nhìn anh, một cái nhìn lạ lùng và một nụ cười lần đầu tiên anh thấy xuất hiện trên gương mặt cô:

- Tùy anh. Nếu anh không thấy dễ chịu khi sống trong không gian này nữa, thì anh kêu người bán đi. Khi ấy, nhớ gửi cho em một nửa tiền. Số tài khoản của em, anh đã biết.

Rồi nàng mở cửa. Nàng và chiếc túi du lịch lớn bước ra. Và cửa đóng lại. Qua lớp kính mờ, anh thấy nàng bước đi dọc hành lang. Đầu hơi ngẩng, mắt nhìn thẳng, hai vai không thấp xuống, nhịp bước chân đều đặn.

Anh ở lại, ngồi dính trên chiếc ghế mây lớn, cùng với câu nói ngắn ngủi “Để anh tiễn em” ở lại mãi mãi với anh, trong cổ họng.

Một lúc lâu, rồi anh cũng đứng dậy, đi vào nhà tắm.

Không còn một chai lọ nào là của Minh, một chiếc khăn nào của Minh, trong ấy. Anh ra mở cửa tủ. Cũng thế. Không còn một món đồ nào là của Minh, trong ấy. Nàng sống đơn giản. Và nàng thu dọn gọn ghẽ tất cả đồ dùng của nàng. Cứ như anh đã sống độc thân ở đây từ ngày anh mới dọn đến, chứ không chỉ mới vài tiếng đồng hồ.

Anh vào phòng làm việc chung. Không một đĩa nhạc, một tài liệu nào của cô còn lại. Khởi động máy vi tính, tất cả mọi dữ liệu của Minh đều đã biến mất. Hoàn toàn. Hoàn toàn như anh đã sống độc thân ở đây, làm việc độc thân ở đây, từ ngày anh mới dọn đến, chứ không chỉ mới vài tiếng đồng hồ.

Chứ không phải đã có những lúc, nàng trần truồng ngồi ngang thắt lưng anh (cũng đang trần truồng), đột nhiên nhảy phắt xuống, co người thu chân lại, che kín ngực và báu vật của nàng, lật ngửa anh lên, kéo chăn đắp ngang người anh, say sưa nói về một ý tưởng chợt đến, ngay lúc họ định làm một việc hoàn toàn khác.
Và anh cũng nhập cuộc bàn thảo, hào hứng, có khi vừa ôm chăn vừa chạy lại khởi động máy tính, gõ điên cuồng vào bàn phím những gì vừa nói với nhau. “Kẻo quên. Và mất sạch như nhúm cát khô chuồi qua kẽ tay”. Nàng thường nói thế.

Tags: , , ,
Tháng 511
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.

Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Tags: , , , , ,
Tháng 52

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới


Đến những tia nắng mặt trời rực rỡ cũng thấy xấu hổ trước vẻ đẹp lung linh huyền ảo và trí tuệ tuyệt vời của nàng. Làn da mềm mại như dòng nước êm đềm hoàn mỹ, đôi môi đỏ mọng và mắt đen láy tràn đầy sức sống.

Nàng được ví như cánh tay phải của nhà vua, luôn giúp đỡ ông trong các cuộc phân xử và đưa ra những quyết định sáng suốt cho đất nước.

Không ai có thể thoát khỏi đôi mắt sâu thẳm của nàng khi làm việc tội lỗi và nàng luôn biết ai là nạn nhân, ai là thủ phạm. Sự khoan hồng và uy tín của nàng đã vang dội khắp vương quốc. Mọi người trong vương quốc luôn tôn kính nàng vì những điều nàng làm cho thần dân, nhất là những người nghèo.

Cách cung điện không xa có một người đàn ông sống trong cảnh nghèo nàn không một xu dính túi. Ông đã bị địa chủ chiếm hết đất, mà tuổi tác của ông chỉ cho phép làm những công việc nhỏ nhặt, chẳng đủ nuôi vợ và những đứa con nhỏ.

Mỗi buổi sáng ông đi đến từng nhà để xin thức ăn, tiền hoặc công việc nào phù hợp. Lòng tốt của mọi người cũng tạm đủ cho ông và gia đình sống qua ngày.

Nhưng lòng ích kỷ bắt đầu nhen nhóm trong lòng người đàn ông, và ông thường xuyên ăn uống cho thoả thích rồi mới quay trở về nhà với những đồ thừa còn lại. Tất nhiên ông ta khôn khéo không để ai khám phá ra cái bí mật đó và thường trở về nhà với bộ mặt rầu rĩ.

Một ngày sau khi được một ngôi nhà tử tế cho đồ ăn và gạo, người đàn ông nghèo ích kỷ nghe kể rất nhiều về sự rộng lượng của hoàng hậu Matsya. Nàng sẽ đi qua vùng này để thăm người dân.

Ông ta đã nghĩ ngay đến một cách rằng, nếu khuôn mặt của ông thể hiện sự đói khổ nghèo hèn, chắc sẽ được hoàng hậu cho hẳn một túi đầy tiền vàng chứ không ít. Chỗ đó đủ cho ông ta lo được phần còn lại của cuộc đời mình, đủ mua thức ăn và cung cấp cho gia đình. Ông ta nghĩ ngay đến việc giữ cho mình một khoản riêng và chỉ đưa cho vợ một ít tiền, như vậy ông ta có thể thực hiện được những ước muốn của mình.

Nghĩ xong ông ta liền chạy đến chỗ xe ngựa của hoàng hậu và van nài lính canh cho phép ông ta được nói chuyện với nàng. Nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, hoàng hậu Rani Matsya liền mở rèm xe và hỏi người lính xem ông ta muốn nói cái gì.

Người đàn ông bắt đầu quỳ xuống và lê gối đến gần nữ hoàng với những lời ca tụng nàng, cầu xin nàng ban cho ít của bố thí. Hoàng hậu nhíu mày rồi hỏi người đàn ông rằng ông ta có thể đưa cho nàng một thứ gì đấy để trao đổi lại không. Ngạc nhiên trước câu hỏi, người đàn ông liền nhìn xuống bát đầy gạo vừa xin được ở nhà nọ. Với sự khó chịu trong lòng, ông ta chỉ nhặt lên vài hạt gạo và đưa nó cho hoàng hậu.

Rani Matsya đếm được 5 hạt gạo và nhìn vào bát đầy gạo của ông ta rồi nói: “Ông sẽ nhận được nhiều hay ít là do bản thân ông”. Nói rồi nàng cho xe ngựa chạy đi.

Người đàn ông bắt đầu giận dữ và lăng mạ hoàng hậu. Ông ta chưa bao giờ nghĩ trường hợp đó sẽ xảy ra. “Cô ta có thể yêu cầu mình trao đổi lại như thế nào đây trong khi cô ta chẳng cho một thứ gì?” - người đàn ông nghĩ. Ông ta giận run người, lao về nhà đưa cho vợ cái bát đựng gạo, chợt nhìn thấy một bao tải ở lối ra vào. Vợ ông ta liền thuật lại rằng có một số người đã đến và để nó lại ở đây.

Ông ta liền mở bao tải ra và thấy đầy một tải gạo. Đặt bàn tay xù xì lên những hạt gạo, ông phát hiện thấy có một đồng tiền vàng nằm lẫn trong đó. Tức tốc ông đổ hết gạo ra và chỉ tìm thấy 5 đồng tiền vàng - đúng với 5 hạt gạo ông ta đã đưa cho hoàng hậu.

Sự hối tiếc len lỏi trong đầu người đàn ông: “Giá như mình đưa cả bát gạo đó cho nữ hoàng thì bây giờ đã có thể có một tải đầy vàng”.

Minh Anh

Theo SS


Tags: , ,
Phân trang 1/31 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]