tháng một 2020


Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí!



Phải nhắc đi nhắc lại câu này: Không có bất kì một thứ gì trên đời có thể dễ dàng có được. Không có gì miễn phí, ngay cả khi nó được ghi là miễn phí.

 

Người A làm việc trong một công ty dịch vụ, đảm nhiệm trách nhiệm tuyên truyền văn hoá công ty.
Cái mà người ta gọi là “tuyên truyền văn hoá công ty”, thực chất chỉ là định kỳ chỉnh sửa, biên tập ra một tờ giấy, sau khi đã thu thập đầy đủ ý kiến nhân viên, ghi nhận những phản hồi từ khách hàng, đồng thời làm một bản báo cáo về tình hình phát triển của công ty trong từng giai đoạn.
Những tờ văn bản này thường được xếp gọn ghẽ trong ngăn kéo. Bởi chẳng có mấy người bận tâm đến việc đọc nó, nên yêu cầu dành cho những tờ văn bản này cũng không cao. Nếu mỗi quý phải làm một bản, người làm chỉ cần dành khoảng 2 tuần là có thể hoàn thành xong xuôi rồi.
Công ty dịch vụ mở cửa quanh năm, người A là người “tuyên truyền văn hoá” duy nhất của công ty, nhưng anh lại được nghỉ lễ hưởng lương theo quy định của pháp luật, đồng nghiệp cảm thấy ghen tị với anh.
Công việc thì đơn giản, chế độ đãi ngộ lại không thấp, người này đúng số hưởng, đến công ty thường xuyên không phải làm gì, có thể dành thời gian để lướt web, xem phim.
Cách đây một năm, giám đốc quyết định dừng việc làm những tờ văn bản tốn kém, mở một hòm thư điện tử để tiếp nhận các tệp báo cáo của nhân viên. Quyết định này gây bất lợi lớn cho người A. Ngày xưa khi làm văn bản, nếu xuất hiện một số sai sót về mặt chính tả, người ta thường dễ dàng bỏ qua. Với hình thức tệp văn bản, những lỗi sai này sẽ được gạch chân đỏ lòm, dễ dàng bị phát hiện bởi bất kì một ai.
Hơn nữa, người A trước đây làm qua loa cũng dễ dàng qua mắt được ban lãnh đạo. Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, anh không nắm chắc hoạt động của công ty, anh liên tục mắc phải sai sót. Ban lãnh đạo không còn đủ kiên nhẫn với anh, giao phần việc của anh cho người khác làm.
Người mới này, chỉ trong 1 tháng đã làm cho bộ máy công ty hoạt động ổn định. Anh ta gửi đều đặn các tệp báo cáo hàng tuần, các bảng biểu, hình minh hoạ đều được làm rất chuyên nghiệp, tỉ mỉ, đẹp mắt, bao quát được hiệu quả kinh doanh của công ty, đồng thời đề xuất những hướng đi tiếp theo của công ty trong thời gian tới.
Trong lúc đó, người A bị điều chuyển đến một đơn vị khác. Làm được nửa tháng, chịu không nổi áp lực, anh ta quyết định xin nghỉ việc.
Nếu muốn mình không thể bị thay thế, xin đừng chọn một công việc dễ dàng, cũng xin đừng làm việc một cách quá thoải mái, đơn giản.
Sự thoải mái trong công việc sẽ từ từ bào mòn chí tiến thủ của bạn. Không những thế, chúng còn bịt mắt chúng ta, ngăn chúng ta nhìn thấy sự vận động biến chuyển của thế giới xung quanh.
Để không bị xã hội đào thải, phải luôn rèn luyện bản thân mỗi ngày, phải luôn duy trì được ngọn lửa ham học, đồng thời phải để mình bị hụt hẫng, bị đau một chút, bởi chỉ có nỗi đau mới có thể giúp chúng ta trở thành những người mạnh mẽ, đứng vững vàng ở trên mặt đất.

Người B làm việc cho công ty X. Người này tâm lý vững vàng, có thể chịu được áp lực lớn. Ngay cả khi bầu trời có sập xuống, người này vẫn có thể tỉnh bơ, mặt không biến sắc.
Công việc anh đảm nhận là phát triển sản phẩm. Đây là một công việc rất quan trọng. Nếu phần việc này bị trì hoãn, sẽ kéo theo sự chậm trễ của toàn bộ dây chuyền sản xuất, dẫn đến những thiệt hại không thể lường trước.
Mỗi khi người B làm không đúng tiến độ, những người ở bộ phận phía sau đều phàn nàn, khiển trách. Những lúc này người B đều ung dung đáp: Chậm một chút thì có sao đâu. Sau đó anh ta tiếp tục nghỉ ngơi, uống trà, ăn hoa quả, nói chuyện phiếm với những người đồng nghiệp.
Đến giờ tan làm, người B luôn là người về sớm nhất. Những việc còn dang dở, người B đều để lại, chờ đến hôm sau tiếp tục giải quyết. Hết giờ làm, đồng nghiệp nhắn tin anh ta không trả lời, gọi điện thì nghe được thư thoại: “Không bàn chuyện công việc trong giờ nghỉ.”
Người B cho rằng, miễn là phần việc mình làm không gây rắc rối lớn, anh ta sẽ không gặp vấn đề gì. Nếu dây chuyền sản xuất bị chững lại, sản lượng đầu ra ít hơn, những người đảm nhiệm phần việc ấy sẽ phải chịu trách nhiệm, không liên quan gì đến anh.
Sau đó một thời gian, cấp trên không cho người B làm việc với những khách hàng quan trọng nữa, chỉ cho anh làm việc với những khách hàng nhỏ lẻ. Lượng công việc anh đảm nhiệm dần ít đi, cuộc sống ngày càng dễ thở hơn, anh cảm thấy hạnh phúc.
Chỉ có điều, anh không bao giờ góp mặt trong danh sách những người được khen thưởng và tăng lương. Anh cảm thấy không hài lòng, đem điều này phản ánh với ban lãnh đạo: Tại sao mọi người đều được tăng lương, còn tôi thì không?
Câu trả lời của ban lãnh đạo như vỗ vào mặt anh: Tôi thấy mọi người đều cố gắng vì sự phát triển của công ty cả, trừ anh.
Khoảng cách về trình độ, mức lương giữa người với người, không phải tự nhiên mà xuất hiện. Nếu chúng ta cứ tuỳ tiện sống, nếu may mắn chúng ta cũng chỉ có thể đủ sống. Nếu muốn cuộc đời khấm khá hơn, bạn không thể buông lơi những mục tiêu của bạn để tận hưởng sự thoải mái.
Ông trời sẽ nhận lấy năng lực của bạn rồi bán cho bạn một cuộc đời tương xứng. Nếu bạn đang vui vẻ tận hưởng một cuộc sống “trên cơ” so với năng lực của bạn, điều này sẽ chỉ làm cho con đường tương lai của bạn trở nên gập ghềnh, khó đi hơn mà thôi.
Không có sự thoải mái, an nhàn nào là miễn phí. Sớm hay muộn,bạn cũng sẽ phải trả giá cho nó thôi.

Tất cả những món quà mà số phận trao tặng đều được gắn một mác giá.
Phải nhắc đi nhắc lại câu này: Không có bất kì một thứ gì trên đời có thể dễ dàng có được. Không có gì miễn phí, ngay cả khi nó được ghi là miễn phí. Muốn uống nước, phải đào được một kênh dẫn. Muốn ăn ngon, giá rẻ thì cũng phải chịu khó lăn vào bếp. Bạn bỏ bao nhiêu công sức, bạn nhận lại được bấy nhiêu điều tốt đẹp. Ngay cả khi bạn nhận được vận may mà bạn cho rằng “từ trên trời rơi xuống”, đó cũng là thành quả của quá trình tích cóp nỗ lực.
Thành công là gì? Thành công là điều bạn mong muốn có được sau khi đã bỏ được một lượng nỗ lực xứng đáng.
Thất bại là gì? Thất bại là điều bạn nhận về khi bỏ không đủ nỗ lực cho những mục tiêu quá tầm.
Bạn muốn cái gì, bạn phải chấp nhận trả một cái giá tương xứng. Bạn muốn kiếm tiền bạn phải chấp nhận bỏ mồ hôi, công sức, thậm chí xương máu của bạn. Bạn muốn trưởng thành, bạn phải chấp nhận để giông tố, sóng gió cuộc đời cuốn lấy bạn, thậm chí quật ngã bạn.
Chúng ta thường thất bại bởi chúng ta sử dụng năng lực của chúng ta cố gắng làm những điều vượt quá khả năng, một phần bởi những sự thoải mái chúng ta đang có bây giờ đang làm chúng ta không thực tế, bị ảo tưởng về sức mạnh của bản thân.
Khó khăn không đáng sợ, đáng sợ chính là sự thoải mái. Bởi khi gặp khó khăn, chúng ta theo bản năng sẽ tìm mọi cách để vượt qua áp lực, chủ động đương đầu, giải quyết khó khăn đó. Nhưng khi đụng độ với sự thoải mái, ta thiếu đi sự cảnh giác, dần dần trở nên chây ì trước những biến động của xã hội.
Tưởng tượng thoải mái như một con dao. Nếu bạn đang đón nhận nó, hãy xem mình đang cầm đằng chuôi hay đằng lưỡi, và mình đã đủ tư cách để đón nhận con dao đó chưa. Hãy thận trọng khi đưa ra quyết định, bởi sự thoải mái có thể từ từ gặm nhấm tương lai của bạn. Đến khi bạn mất tương lai, hối hận thì cũng đã quá muộn.



Công ty thực chất chỉ là một sân khấu nơi có những con người cùng nhau theo đuổi giấc mơ thành công. Nỗ lực làm việc dưới tầm nhìn và thái độ của lãnh đạo để tạo ra giá trị cho công ty thì rồi cũng sẽ có một ngày bạn trở thành diễn viên chính trên sân khấu đó.



Thường thì những người mới đến họ dễ dàng phát hiện ra những vấn đề còn tồn tại công ty, bởi khi mới đến thì họ là người ngoài cuộc, và người ngoài cuộc thì thường khách quan hơn. Câu hỏi đặt ra là bạn sẽ cứ ở đó mà dửng dưng, than phiền, trách móc, chế nhạo hay sẽ dùng cái tâm của mình để tìm hiểu đồng thời tích cực hành động cải thiện những thiếu sót và lỗ hổng đang còn tồn tại đó?
1. Cái “tâm” của bạn đã ở đây chưa?
Có câu chuyện rằng, đêm động phòng hoa chúc, lúc chú rể đang vui vẻ gỡ khăn che mặt của cô dâu thì bỗng nhiên cô dâu che miệng cười, chỉ ngón tay về phía tường: “Nhìn kìa, nhìn kìa, con chuột đang ăn gạo nhà anh kìa.”
Buổi sáng ngày thứ hai, khi tân lang vẫn còn đang say giấc, tân nương tỉnh dậy, nhìn thấy con chuột vẫn đang ăn thóc, cô lặng lẽ nhìn con chuột với ánh mắt căm thù: “Con chuột đáng chết, ai cho mày ăn vụng”. Kèm theo đó là ném chiếc giày về phía con chuột. Người chồng nằm bên bị tiếng ném làm tỉnh giấc, tuy hơi kinh ngạc nhưng sau đó anh lại nở nụ cười.
Từ câu chuyện có vẻ ít liên quan này, chỉ muốn hỏi các nhân viên mới vào làm, thậm chí là những người đã làm việc được 2,3 năm rằng: năm đó vì sao bạn lại chọn công việc này? Nếu đã chọn công việc này thì tại sao người ở đây rồi nhưng tâm thì vẫn chưa ở đây?
2. Bạn đang dốc hết sức hay chỉ đơn giản là cố hết sức?
Một hôm, thợ săn dẫn chó săn đi cùng. Người thợ săn dùng một mũi tên bắn trúng chân sau của một chú thỏ, chú thỏ bị thương nhưng vẫn liều mạng chạy. Chó săn nghe theo lệnh của chủ chạy đuổi theo chú thỏ.
Có điều đuổi mãi, đuổi mãi, chú thỏ đã biến mất rồi, chú chó săn đành hậm hực quay về bên chủ. Lúc này thợ săn bắt đầu mắng chú chó: “Mày thật vô dụng, có một chú thỏ bị thương thôi cũng không bắt được!”. Chú chó nghe xong không phục đáp lại: “Tôi đã cố gắng hết sức rồi!”
Lại nói đến chú thỏ bị thương, sau khi về đến động, cả đàn rất ngạc nhiên, xúm lại hỏi thỏ: “Con chó đó nhìn rất dữ! Cậu còn bị thương nữa, làm sao mà chạy thoát vậy?” “Con chó đó chỉ đơn giản là đang cố hết sức còn tôi thì lại dốc hết sức mình! Nó không bắt được tôi thì cùng lắm cũng chỉ ăn mắng, nhưng tôi mà chạy không thoát thì chỉ có nước mất mạng!”
Con người vốn dĩ có rất nhiều tiềm năng, nhưng chúng ta lúc nào cũng viện cớ với bản thân hoặc với người khác rằng: “Thôi, dù sao thì tôi cũng đã cố hết sức rồi”.
“Dốc hết sức” và “cố hết sức” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu như cố hết sức chỉ đơn giản là nỗ lực, sử dụng năng lực tốt nhất mà mình có đi làm việc một cách bị động thì dốc hết sức cho thấy bạn không chỉ đầu tư năng lực mà còn đầu tư cả tinh thần, cả tâm tư của mình, chủ động tiến về phía trước.
Thực tế cho thấy, để sinh tồn giữa một xã hội cạnh tranh khốc liệt, đâu đâu cũng là nguy cơ như hiện nay thì chỉ cố hết sức thôi mãi mãi không bao giờ là đủ. Hãy thường xuyên hỏi bản thân rằng bạn muốn làm một chú chó chỉ đang cố hết sức hay làm một chú thỏ luôn dốc toàn bộ sức mạnh của mình?
3. Cát sỏi và vàng
Một đoàn thương nhân cưỡi lạc đà đi trong sa mạc, đột nhiên đâu đó truyền lại một âm thanh thần bí: “Hãy lấy một nắm cát bỏ vào túi, sau này nó sẽ biến thành vàng”. Có người nghe xong không thèm tin, có người bán tín bán nghi, lấy một nắm cho vào túi. Có người thì lại vô cùng tin tưởng, cố gắng lấy càng nhiều cát càng tốt cho vào túi. Bọn họ tiếp tục lên đường, những người không lấy cát đi rất nhẹ nhàng, còn những người mang cát theo ngược lại đi rất nặng nề.
Nhiều ngày trôi qua, đoàn thương nhân đã ra khỏi sa mạc. Những người lấy cát vui mừng khôn siết khi mở túi ra là những đồng vàng sáng lấp lánh.
Những hạt cát trong câu chuyện trên giống như trách nhiệm vậy, nó nhắc nhở chúng ta rằng cần phải biết nắm bắt cơ hội, dũng cảm nhận lấy trách nhiệm, có như vậy mới có thể biến những hạt cát tầm thường trên sa mạc trở thành vàng. Những người không biết nắm bắt cơ hội, không sẵn sàng nhận trách nhiệm, mặc dù con đường của họ sẽ trở nên nhẹ nhàng nhưng thành quả mà họ có được cũng sẽ chỉ xứng đáng với sự nhẹ nhàng mà họ có.
Thực ra con người ta sợ nhất là chữ “phiền”. Lúc nào cũng sợ phiền phức, lúc nào cũng mong muốn một cuộc sống bình yên, không có áp lực. Nhưng bạn cần phải hiểu rằng phiền phức và áp lực giúp con người ta trưởng thành hơn. Không có công việc nào nhàn rỗi, ít trách nhiệm mà lương lại cao cả.
Trong bất cứ ngành nghề nào cũng vậy, chúng ta thực ra không phải đang làm việc cho ông chủ mà là đang làm việc vì chính tương lai của chúng ta, ông chủ chỉ là người trao cho chúng ta cơ hội phát triển và chúng ta phải biết nắm bắt những cơ hội đó. Học cách tôn trọng  nơi làm việc, tôn trọng ông chủ, tôn trọng đồng nghiệp, đừng chỉ vì lợi ích của các nhân mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của cả tập thể.



Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.