Latest Post

Niềm tin thứ 1: Mọi việc xảy ra đều có lý do
Những người thành công đều có khả năng tập trung vào điểm tích cực trong hoàn cảnh của họ và nhận ra các kết quả tích cực mà chúng đem lại. Họ luôn nghĩ đến những khả năng tích cực cho dù được nghe bao nhiêu phản hồi không khả quan từ môi trường xung quanh. Mọi việc xảy ra đều có lý do. Họ tin rằng mỗi điều bất hạnh đều chứa đựng trong đó “hạt giống” lợi ích.
Nhiều người có xu hướng tập trung vào những điểm tiêu cực hơn là tích cực. Bước đầu tiên để thay đổi là phải nhận ra nó. Niềm tin vào sự giới hạn sẽ sinh ra những con người có năng lực hạn chế. Chìa khóa chính là bỏ qua những giới hạn và thử nhiều phương cách khác. Nhà lãnh đạo là người luôn nhìn thấy cơ hội, thấy được khu vườn khi bước vào sa mạc. Không khả quan? Nếu bạn có niềm tin vững chắc vào sự tích cực, khả năng rất cao là bạn sẽ đạt được.
Niềm tin thứ 2: Không có gì là thất bại, chỉ có các kết quả 
 Mọi người luôn luôn nhận được những kết quả nào đó. Người thành công trong xã hội không phải là người không thất bại. Họ cứ mạnh dạn thử sức, nếu nó không đem lại kết quả như mong muốn thì họ xem đó như là một bài học kinh nghiệm. Họ áp dụng những gì đã học được và thử sức ở việc khác. Họ thử sức ở những việc mới và tạo ra những kết quả mới.
Có khi chúng ta học hỏi từ lỗi sai của mình, có khi chúng ta rút kinh nghiệm từ sai lầm của người khác. Tin vào sự thất bại chính là cách để đầu độc tâm trí. Vương mang cảm xúc tiêu cực sẽ ảnh hưởng xấu đến tâm lý, quá trình tư duy và trạng thái của ta. Một trong những điều khiến mọi người dễ chùn chân nhất chính là sợ thất bại.
Niềm tin thứ 3: Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy nhận trách nhiệm về mình
 Những người thành đạt thường tin rằng bất cứ việc gì xảy ra, dù  tốt hay xấu, chính họ là người đã tạo ra nó. Nếu họ không tạo ra nó bằng những hành động cụ thể, có thể họ đã tạo ra nó bằng… suy nghĩ. Tạo ra những trải nghiệm trong cuộc sống – bằng hành động hoặc bằng suy nghĩ – và chúng ta có thể học hỏi từ tất cả trải nghiệm đó.
Nếu bạn không tin chính bạn là người tạo ra thế giới của mình, cho dù đó là thành công hay thất bại, cuộc sống của bạn có vẻ như được an bày sẵn. Mọi việc cứ xảy ra với bạn. Bạn là khách thể chứ không phải là chủ thể. Tại sao chúng ta phải ở đây nếu như chúng ta chỉ là một sản phẩm được tạo nên bởi những quyền lực ngẫu nhiên từ bên ngoài?
Niềm tin thứ 4: Không nhất thiết phải hiểu hết mọi khía cạnh để có thể vận dụng điều gì đó 
Chúng ta không cần phải hiểu hết mọi khía cạnh để có thể vận dụng điều gì đó. Ta cần biết cách sử dụng những gì cần thiết mà không để mình sa lầy vào việc tìm hiểu chi tiết. Nghiên cứu về những người có quyền lực, bạn sẽ nhận thấy họ có kiến thức để làm rất nhiều việc nhưng thường không tinh thông tất cả các chi tiết trong doanh nghiệp của họ.
Hãy chăm chăm vào bản chất của sự việc, tìm kiếm những gì ta cần và không quan tâm đến những thứ còn lại.  Và phải luôn ý thức được ta cần gì. Ta phải biết điều gì là cần thiết, điều gì không.
Niềm tin thứ 5: Con người là vốn quý nhất 
 Những cá nhân xuất sắc, những người tạo ra kết quả xuất sắc, thường dành cho mọi người sự tôn trọng và cảm kích sâu sắc. Họ luôn có ý thức đồng đội, đoàn kết để cùng hướng đến những mục đích chung. Ở các nhà máy tại Nhật, công nhân và nhà quản lý ăn cùng với nhau trong căn-tin và tất cả đều đóng góp vào quá trình đánh giá kết quả. Kỳ tích có thể đạt được khi chúng ta tôn trọng mọi người thay vì cố gắng thao túng họ.
Chúng ta phải luôn tỉnh táo, điều chỉnh lại hành vi của mình để chắc chắn rằng chúng ta đang tiến đến nơi mình muốn đến. Phải biết rằng khi chỉ có một người, dù cho người ấy có xuất sắc đến đâu, cũng sẽ rất khó khăn để làm tốt bằng một đội gồm những người tài năng làm việc hiệu quả cùng nhau.
Niềm tin thứ 6: Làm việc cũng là vui chơi
 Bạn có biết người nào đạt được thành công to lớn khi làm những việc mà họ ghét? Một trong những chìa khóa dẫn đến thành công là có một cuộc “hôn phối” tốt đẹp giữa những gì bạn làm và những gì bạn thích. Dường như đó là những gì mà những người thành công đang làm.
Đối với một số người, công việc trở thành nỗi ám ảnh. Có vẻ như họ không tìm được niềm vui nào trong công việc, nhưng họ không thể làm gì khác.
Nếu bạn tìm được những cách thức sáng tạo để hoàn thành công việc, chúng sẽ giúp bạn làm việc tốt hơn. Còn nếu như bạn cho rằng công việc thật vất vả, chỉ là việc phải làm để mang tiền lương về nhà, công việc sẽ chẳng bao giờ tiến triển tốt.
Niềm tin thứ 7: Không có thành công lâu dài nào mà không có cam kết
 Không có thành công vĩ đại nào mà không có sự cam kết lớn lao.
Cam kết cũng là một phần quan trọng trong sự thành công ở bất cứ lĩnh vực nào.  Và điều mấu chốt là sẵn sàng đánh đổi. Người thành công sẵn lòng làm mọi việc cần thiết. Điều đó làm cho họ trở nên khác biệt giữa đám đông.
7 niềm tin này đã đem lại điều kỳ diệu cho cho nhiều người, tôi tin rằng chúng cũng sẽ mang đến điều kỳ diệu cho bạn nếu bạn cam kết vận dụng chúng.

Trích nguồn “Đánh thức năng lực vô hạn (Unlimited power)


Người Nhật Bản rất thích ăn cá, nhưng chỉ thích ăn cá tươi và cực ghét cá ươn.

Sau thời gian dài khai thác, biển gần bờ đã không còn cá nữa. Để giải quyết nhu cầu, người Nhật quyết định đóng tàu to hơn và chuyển sang đánh bắt xa bờ. Tuy nhiên vấn đề lại nảy sinh: Đánh cá càng xa bờ thì lại càng tốn nhiều thời gian để mang cá về – có khi mất vài ngày và cá không còn tươi nữa.
Các công ty đánh bắt cá của Nhật Bản thử cách lắp đặt tủ đông trên tàu đánh cá. Tủ đông làm đông cá ngay tại chỗ, từ đó có thể giúp tàu đi xa hơn và kéo dài thời gian đánh bắt lâu hơn. Tuy nhiên, vị cá đông lạnh không thể ngon như cá tươi sống, cá đông lạnh được bán với giá chẳng bao nhiêu.
Một lần nữa, các công ty Nhật lại tìm cách giải quyết vấn đề. Họ đưa các bể nuôi lên tàu rồi bắt cá nhốt vào bể. Sau một thời gian dồn lắc chật chội, lũ cá dù mệt lử nhưng vẫn còn sống. Cá lại được bán ra cho người tiêu dùng. Nhưng người Nhật lại phát hiện sự khác biệt: vị cá không được tươi ngon, có lẽ là do bị nhốt quá lâu trong bể.

Các công ty Nhật đã làm thế nào để giải quyết bài toán khó này?


Họ thả thêm một con cá mập nhỏ vào bể trên tàu. Cá mập chén một số cá trong đó – là những con cá yếu đuối, chậm chạp. Số cá còn lại vẫn sống khoẻ và thịt vẫn rất thơm ngon khi vào đến bờ, bởi chúng luôn phải “hoạt động” để tránh cá mập. Và người tiêu dùng Nhật rất chuộng loại cá này.

Học cách vượt qua thử thách từ câu chuyện thích ăn cá của người Nhật
Hãy tưởng tượng bạn là những chú cá bé nhỏ trong câu chuyện: Nếu không có cá mập, liệu bạn có thể giữ cho bản thân luôn bận rộn, bơi nhanh và bơi xa đến thế hay không?
Con cá mập chính là những khó khăn, áp lực, buộc ta phải nỗ lực tìm cách vượt qua thử thách , để rồi dần dần trưởng thành và phát triển.
Mỗi khó khăn đều đi kèm với một cơ hội tương xứng. Quan trọng là chúng ta đối mặt với khó khăn đó như thế nào – can đảm đối mặt hay chùn bước và trốn chạy?
Thử thách là những gì giữ cho chúng ta luôn tươi mới. Thay vì tránh né chúng, hãy dũng cảm đối mặt với thách thức. Nếu thử thách quá nhiều hoặc quá lớn, hãy chia nhỏ chúng ra, giải quyết từng phần một, huy động tối đa các nguồn lực mà bạn có, và quan trọng nhất là không chịu đầu hàng và quyết tâm vượt qua thử thách đến cùng.
Nếu bạn đã đạt được mục tiêu, hãy đặt ra mục tiêu lớn hơn. Đừng ngủ quên trên chiến thắng của chính mình. Bạn hoàn toàn có khả năng để tạo nên điều khác biệt.

Đừng chỉ dừng chân tại chỗ mà hãy luôn tự tạo thử thách cho mình – hãy thả “cá mập” vào “bể nước” của bạn, và xem bạn có thể vượt qua thử thách và “bơi” xa đến đâu. Chúc bạn thành công trong cuộc sống !


Làm việc chăm chỉ, không ngừng trau dồi nghiệp vụ và cống hiến sức mình cho công việc rồi bạn cũng sẽ được nhìn nhận xứng đáng.

Peter là một trưởng phòng nghiệp vụ năng nổ, giỏi chuyên môn và thân thiện nên rất được lòng đồng nghiệp.
Công ty đang khuyết vị trí Phó Giám đốc Kinh doanh, Ban Lãnh đạo quyết định sẽ bổ nhiệm vị trí này, ai cũng nghĩ Peter sẽ được bổ nhiệm.
Trong buổi họp, Tổng Giám đốc tuyên bố vị trí Phó Giám đốc kinh doanh sẽ được giao cho một vị Trưởng phòng Nghiệp vụ khác của Công ty khiến tất cả nhân viên đều ngạc nhiên và xì xầm bàn tán. Peter sững người không tin vào tai mình, anh thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt.

Thất vọng vì những cống hiến của mình với Công ty không được ghi nhận khiến Peter tức giận và anh như trở thành một người khác. Anh đi làm muộn, quên các cuộc họp, không gửi báo cáo và cáu gắt, quát tháo với nhân viên khiến đồng nghiệp và nhân viên dần xa lánh anh.

Về nhà Peter cũng quát tháo và bực dọc với con cái. Vợ anh khi biết được lý do đã nhẹ nhàng khuyên chồng: “Anh là người có năng lực sẽ còn nhiều cơ hội, Ban Lãnh đạo chưa bổ nhiệm anh vì có thể anh chưa phù hợp lần này thôi, anh đừng tức giận vì như thế chỉ tàn phá con người anh thôi. Tương lai của anh còn ở phía trước, anh cứ cống hiến, rồi sẽ được nhìn nhận xứng đáng”.
Nhưng Peter không nghe, anh cảm thấy hối hận khi đã cống hiến hết sức lực cho Công ty này.
Chiều hôm đó, khi cô nhân viên mang bản chào giá dịch vụ của một Công ty khác tới để anh duyệt, Peter đã quát lên: “Không duyệt gì hết, cứ chỗ cũ mà làm, mất thời gian”.
Cô nhân viên nói rằng lúc trước chính anh đã yêu cầu cô tìm đơn vị có giá tốt hơn để giảm thiểu chi phí cho Công ty.
Peter đập bàn: “Không cần chỗ mới nữa, giảm được chi phí thì Công ty có lợi chứ nhân viên có được lợi lộc gì đâu mà phải thay đổi, mất thời gian”.
Không ngờ Tổng Giám đốc đi qua, ông nghe được câu nói của Peter liền gọi anh lên gặp.
Tổng Giám đốc nghiêm mặt nói: “Thời gian gần đây, tôi thấy không hài lòng về cách làm việc và hiệu quả công việc của anh, hôm nay thì tôi được nghe và chứng kiến tận mắt. Tôi thực sự thất vọng, ý định bổ nhiệm anh vào vị trí Giám đốc Kinh doanh vào tháng tới chắc không thể thực hiện được nữa rồi”.
Peter lại một lần nữa sững sờ, cúi mặt. Đến giờ anh mới thấy thấm thía câu nói của vợ mình: “Tức giận chỉ tàn phá con người ta mà thôi. Tương lai còn ở phía trước, cứ cống hiến, rồi sẽ được nhìn nhận xứng đáng”.



Ai cũng muốn được hoàn thiện bản thân và được mọi người thừa nhận năng lực, kế tiếp là được đánh giá cao. Nhưng làm cách nào?
Có người bạn chia sẻ với tôi: công việc nhiều quá, đuối sức quá, lương lại không cao, có cảm giác cái công việc này nó như đang vắt kiệt sức mình, không biết có nên nghỉ làm không?.

Tôi chẳng khuyên gì bạn nhiều, tôi chỉ chia sẻ với bạn những kinh nghiệm tôi đã trải qua cũng như những suy nghĩ của riêng tôi, nếu bạn tinh ý, đó cũng có thể được ngầm hiểu như những lời khuyên.

Hành trình hoàn thiện bản thân luôn có nhiều thử thách
Những thách thức trong công việc & sự nghiệp
1. Tôi từng bị lạc lõng trong tập thể lớn với những lời cảnh báo về việc đồng nghiệp khó hòa nhập. Công việc mới chưa từng có kinh nghiệm trước đây nên trong quá trình làm việc lại nhận thêm những lời cảnh báo khác. Tôi tiếp nhận hết mọi luồng thông tin phản hồi về mình, lắng nghe một cách có chọn lọc. Những gì còn thiếu sót thì tôi không ngại tiếp thu và sửa đổi. Những nhận xét thiên về cảm tính con người thì tôi không ngại thể hiện chính kiến riêng ở mức độ khéo léo và thắng thắn vừa phải.
2. Những gì tôi đạt được ngày hôm nay: được mọi người yêu mến và tin dùng; là kết quả được kết tinh từ những nỗ lực chứng minh được và nhìn thấy được. Điều đó hiển nhiên không thể diễn ra ngày một ngày hai, mà đó là cả một quá trình hoàn thiện bản thân để chứng minh năng lực của mình cho mọi người xung quanh. “Làm việc hiệu quả & tin vào chính mình” chính là những bí quyết của tôi.
3. Tôi đã từng trải qua cảm giác của bạn: công việc nhiều nhưng thu nhập không tương xứng. Tôi cũng đã từng cầm đơn đi xin việc nơi khác với mong muốn có được mức lương cao hơn. Tôi thấy rằng: để xin việc lương trung bình thì không khó, nhưng để có được sự kì vọng mình mong muốn thì không dễ chút nào. Nhìn vào chặng đường đã qua và những mong muốn cá nhân, tôi tự nhủ phải nghiêm túc nhìn lại những gì mình đã và đang đạt được: kiến thức mới, công việc yêu thích, những trải nghiệm du lịch, công việc trong phạm vi kiểm soát linh động và tổng mức thu nhập không phải là không chấp nhận được. Tôi tự nhủ, nếu mình nhìn thấy được những điểm tích cực mà công việc mang lại, mình sẽ thôi việc đang đứng núi này trông núi khác.

Phải biết vượt qua những chông gai và thử thách để hoàn thiện bản thân
4. Thật tình vẫn còn nhiều cơ hội và thách thức tôi muốn mình trải nghiệm nhiều hơn ở cái nơi tôi đang gắn bó. Vì nếu chỉ nhìn vào bề nổi và những thành tựu nhỏ bé trước mắt thôi mà đã tự thỏa mãn và tự kiêu thì quả thật tôi quá phiến diện và tự phụ. Nếu nhìn xa hơn ra xung quanh, bạn bè và những tấm gương thành công mà tôi ao ước; sự kiên trì và thủy chung của họ chính là chìa khóa cho mọi thành công mà họ có được. Vài năm kinh nghiệm ở một vị trí công việc nào đó mới đáng nói, chứ vài tháng hay thậm chí một năm mà bạn đã mất kiên nhẫn vì việc khó, nhiều, bất công thì quả thật, bạn mới là vấn đề. Những lúc như vậy, tôi thường tự hỏi mình muốn gì? Mục tiêu của mình là gì? Có phải mình là loại người không có khả năng vượt khó? Liệu với tính cách như vậy, mình sẽ thành công ở môi trường khác?
5. Tôi cũng đặt ra cho bạn tôi những câu hỏi như: bạn có yêu cái nghề bạn đang theo đuổi không? Bạn có hiểu được tính chất nghề nghiệp mà bạn đang theo đuổi không? Đồng nghiệp và cấp trên của bạn chắc hẳn cũng bộn bề công việc; và để leo lên được vị trí cấp cao ấy, hẳn họ cũng đã từng trải qua vị trí như bạn bây giờ. Liệu bạn có thể nhìn vào họ để tiếp thêm động lực? Sự ra đi và từ bỏ bao giờ cũng dễ. Nhưng để trụ vững, nâng tầm bản thân, cải thiện khả năng vượt khó, khả năng chinh phục các thử thách khi bạn còn trẻ mới là điều đáng nói. Suy nghĩ tốt hay xấu là tại tâm. Nếu bạn có được những suy nghĩ tích cực, rằng tất cả những gì bạn đã, đang và sẽ trải qua chính là những quyền lợi và cơ hội của bạn thì nó chính là như vậy. Con đường dẫn lối đến thành công bao giờ cũng cần phải trải qua từng giai đoạn; nhiều khi chúng ta không thể đi tắt, đón đầu nếu như chưa được chuẩn bị đầy đủ mọi hành trang.
6. Tôi cũng chia sẻ với bạn tôi những trường hợp đồng nghiệp của tôi luôn kêu ca là họ nhiều việc. Khi phân tích cái sự nhiều việc của đồng nghiệp và so sánh với công việc tính chất tương đương tôi phải làm hằng ngày, tôi thấy chẳng có gì gọi là nhiều. Phải chăng những con người luôn ca thán với mọi người rằng mình nhiều việc, thực chất họ không biết cách quản lý thời gian và quản lý khối lượng công việc của bản thân?
Có một câu nói của ai đó mà tới tận bây giờ tôi vẫn rất tâm đắc: “Gởi cho những ai đang cảm thấy mình đang rất vất vả trong công việc: Thử đeo một đồng hồ bấm giờ vào một ngày làm việc. Mỗi lần bạn bắt đầu làm việc, bấm đồng hồ, rồi mỗi khi ngưng làm việc – để uống nước, tán chuyện, mơ mộng nhìn trời – bấm ngưng đồng hồ. Đến cuối ngày, hẳn bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng số giờ làm việc hiệu quả rất ít, thế mà bạn lại có cảm giác mình làm việc vất vả suốt ngày. Thời gian thực hiện hiệu quả nhất là khi bạn hoàn thành sớm công việc và còn thời gian quay lại để hoàn thiện thêm. Như vậy tốt hơn là rối rít làm xong ngay trước hạn chót. Nhìn chung, nếu có thể dành thời gian để đánh bóng thêm cho công việc, bạn sẽ có cơ hội vượt trội. Có một câu nói đùa: Nếu muốn làm xong việc gì, hãy nhờ người bận rộn”.
Quản lý & hoàn thiện bản thân: Dễ hay Khó?
Câu trả lời của tôi là dễ mà khó. Nếu bạn vẫn còn loay hoay không biết con đường mình đi là hướng nào, bằng phương tiện gì thì đó quả thật là khó khăn. Nhưng nếu bạn hiểu bạn muốn gì, khả năng của bạn tới đâu, tư duy, kiến thức và nhận thức của bạn rõ ràng và đầy đủ như thế nào thì sẽ là dễ dàng. Sự hoàn thiện bản thân là việc cần làm suốt đời. Chúng ta không cần phải vội vàng “hoàn hảo” khi chúng ta chưa đến độ tuổi thích hợp. Chúng ta nên “hoàn hảo” theo từng giai đoạn, với những mức độ “hoàn hảo” khác nhau.
Việc quản lý bản thân & quản lý khối lượng công việc để đạt được mục tiêu cần phải có một số kỹ năng nhất định. Kỹ năng hoàn toàn có thể được trau dồi qua việc quan sát và học hỏi. Tuy khả năng tiếp thu và phát triển các kỹ năng ở mỗi người mỗi khác nhưng đều không quan trọng bằng việc bạn thể hiện được sự cầu tiến của bản thân như thế nào. Sẽ có những công việc & môi trường làm việc thích hợp dành riêng cho bạn. Sẽ có những thời khắc bạn leo lên được vị trí mà bạn xứng đáng có được. Tuy nhiên, nếu mọi thứ vẫn chưa xảy ra với bạn sau khi bạn đã chịu khó và cố gắng rất nhiều, lúc đó bạn hãy cân nhắc một hướng đi mới. Nhưng nếu bạn vẫn chưa cố gắng hết mình, hãy xem lại bản thân.
(Bài viết của Giang Gina)



“Những gì bạn thực sự tin tưởng bằng tất cả cảm xúc sẽ trở thành hiện thực”

Quy luật Niềm tin phát biểu rằng, bất cứ điều gì bạn tin tưởng chân thành, nó sẽ trở thành hiện thực. Bạn càng có niềm tin mãnh liệt là một điều gì đó sẽ trở thành hiện thực thì điều đó càng dễ trở thành hiện thực. Thật sự tin tưởng vào một điều gì đó nghĩa là bạn không thể tưởng tượng được nó sẽ trở thành một cái gì đó khác.
Niềm tin chính là bộ lọc lựa chọn thông tin và chỉ lối cho mọi hành động. Bạn không nhất thiết phải tin những gì mình thấy, nhưng bạn thường có xu hướng thấy những gì bạn đã tin. Bạn cũng thường loại bỏ những thông tin trái ngược với những gì bạn đã tin tưởng mà không xem xét liệu niềm tin và thành kiến của bạn có dựa trên sự thật khách quan hay chỉ là cảm nhận chủ quan.
Ví dụ, nếu bạn tin tưởng tuyệt đối rằng bạn sẽ đạt được thành công lớn trong cuộc sống, sau đó dù điều gì xảy ra cũng không quan trọng, bạn sẽ tiếp tục tập trung vào mục tiêu của bạn. Không gì có thể ngăn cản bạn được.

Mặt khác, nếu bạn tin tưởng rằng thành công là do may mắn hay tình cờ, thì bạn sẽ dễ dàng trở nên chán nản và thất vọng khi mọi việc không diễn ra như bạn mong muốn. Niềm tin của bạn sẽ quyết định việc bạn thành công hay thất bại.

Niềm tin vào bản thân
Nhìn chung, mọi người sẽ có một trong hai thế giới quan:
Một là thế giới quan tích cực: Nếu bạn có quan điểm thế giới nhân đạo thì nói chung, bạn tin tưởng rằng thế giới là một nơi tốt đẹp hiền hòa. Bạn có xu hướng quan sát những điều tốt đẹp trong mỗi con người, mỗi hoàn cảnh và tin tưởng rằng có rất nhiều cơ hội xung quanh bạn. Bạn tin tưởng vào tương lai, vào bản thân và người khác. Về cơ bản, bạn có thái độ lạc quan.
Hai là thế giới quan tiêu cực: Một người có thế giới quan tiêu cực về cơ bản là bị động và có thái độ bi quan đối với chính bản thân họ và cuộc sống. Người đó tin rằng: Những người giàu sẽ ngày càng giàu hơn, những người nghèo sẽ ngày càng nghèo đivà, cho dù bạn có làm việc chăm chỉ như thế nào thì bạn cũng vẫn không thể phát triển.
Kiểu người này chỉ nhìn thấy sự bất công, áp bức và bất hạnh ở khắp nơi. Khi những điều không hay xảy ra với họ, như vẫn thường thế, họ đổ lỗi cho sự kém may mắn và cho người khác. Họ nghĩ mình là nạn nhân. Vì thái độ này mà họ không thật sự yêu quý hay tôn trọng bản thân họ.
Những người có thái độ lạc quan thường hoạt bát, vui vẻ. Với họ, thế giới là một vùng đất tốt đẹp, tươi sáng.
Tuy nhiên, chướng ngại tinh thần lớn nhất mà bạn phải vượt qua là những thứ còn chứa trong niềm tin của bạn. Chúng hạn chế bạn trên một số mặt. Chúng kéo bạn trở lại bằng cách ngăn chặn sự cố gắng của bạn. Chúng thường xuyên làm bạn chứng kiến những điều không có thật.
Thành kiến nghĩa là vội vàng đánh giá, đi đến kết luận trái ngược với bất kỳ thông tin nào, hoặc thậm chí bất chấp thông tin. Để thành công, bạn cần thiết biết kiềm chế việc đánh giá con người hay hoàn cảnh cho đến khi có đầy đủ thông tin. Quan trọng hơn hết, bạn phải kiềm chế vội vàng xét đoán bản thân cũng như những suy nghĩ có tính chất thu hẹp. Điều này thường xảy ra khi bạn nghĩ rằng mình kém cỏi, không có năng lực, không giỏi giang như những người khác cũng chính là lúc bạn đang để bản thân rơi vào cái bẫy thông thường là tự chấp nhận những mục tiêu thấp hơn rất nhiều so với khả năng thực tế của mình.
Bạn có thể cảm nhận rằng mình không thông minh lắm bởi lực học ở trường của bạn chỉ đạt mức trung bình. Bạn tin rằng bạn thiếu khả năng sáng tạo, hoặc trong khả năng học và ghi nhớ. Bạn cảm thấy mình chưa thật sự thân thiện, luôn lo lắng về tiền bạc. Một số người cảm thấy không thể giảm cân, bỏ thuốc hay thích người khác giới.
Việc “thu hẹp bản thân” này cũng giống như những chiếc phanh kìm hãm tiềm năng và tạo ra hai kẻ thù lớn nhất cho sự thành công: sự hoài nghi và sợ hãi. Chúng làm bạn ngại đón nhận sự mạo hiểm có tính thử thách, vốn rất cần thiết để bạn thể hiện đúng năng lực của mình. Vì vậy, bạn cần phải kiên quyết loại bỏ bất kỳ suy nghĩ hay ý kiến “thu hẹp” nào và trong mọi trường hợp, hãy tin rằng những gì người khác làm được thì bạn cũng làm được.
Sự thật là không ai tài giỏi hơn hay thông minh hơn bạn. Nếu có, phần lớn đó là những người biết cách phát triển khả năng và tài năng thiên bẩm của mình nhiều hơn bạn mà thôi. Họ đã tìm hiểu Quy luật Nhân quả và sớm áp dụng vào cuộc sống cũng như công việc. Trong phạm vi nhất định, bạn cũng có thể làm được bất kỳ điều gì mà những người đó đã làm, chỉ cần bạn có lòng nhiệt thành và sự ham học hỏi.
Nhưng dù bạn tin vào điều gì, nếu niềm tin đó mãnh liệt, nó sẽ trở thành hiện thực. Thậm chí, nếu niềm tin của bạn là sai, nhưng nếu bạn tin tưởng vào những điều đó thì chúng cũng có thể trở thành hiện thực.
Đa số niềm tin tự giới hạn của bạn hoàn toàn không đúng. Chúng dựa trên cơ sở thông tin bị động mà bạn đã tin và chấp nhận như là sự thật. Và khi bạn chấp nhận, niềm tin của bạn sẽ biến nó trở thành hiện thực. Giống như Henry Ford đã nói: Dù bạn tin rằng bạn có thể, hoặc bạn tin bằng bạn không thể, thì bạn vẫn luôn đúng”. 

Còn bây giờ chúng ta cùng bàn về “trách nhiệm bản thân”

Bạn bị điểm thấp trong lớp, bạn đổ lỗi cho giáo viên dạy dở
Bạn đi làm trễ, bạn đổ lỗi là do kẹt xe
Bạn không đạt chỉ tiêu trong công việc, bạn đổ lỗi do không có cơ hội
Bạn bị công an phạt vì tội vượt đèn đỏ bạn nói là do có công chuyện bận
Những việc như đổ lỗi, tạo lý do là những biểu hiện của hiện tượng phổ biến trong con người: không có khả năng chịu trách nhiệm cho bản thân.

1. Chịu trách nhiệm cho bản thân là gì và lợi ích của việc này?

Để làm rõ từng khía cạnh của việc chịu trách nhiệm bản thân, trước hết chúng ta phải phân tích việc không muốn chịu trách nhiệm bản thân.
Trong mỗi người luôn có cái tôi. Ai cũng muốn mình là người quan trọng và phải được tôn trọng. Từ đó chúng ta hình tượng hóa bản thân của chính mình. Chính việc tự đề cao bản thân đã dẫn đến việc chối bỏ trách nhiệm và khiến con người chúng ta bị lệch lạc và không thể nhận lấy lỗi lầm của chính mình. Chúng ta cảm thấy thật khó chịu khi phải nhận lỗi về phía mình. Để cho bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, chúng ta thường hay đổ lỗi cho người khác. Suy nghĩ của chúng ta quá chủ quan và không suy xét được mọi khía cạnh của vấn đề. Và từ đó chúng ta luôn sợ hãi trước việc chịu trách nhiệm cho bản thân.
Nỗi sợ hãi là nguyên nhân chính dẫn đến việc mất khả năng chịu trách nhiệm cho bản thân. Những người không dám chịu trách nhiệm cho bản thân thường hay cho rằng nếu mình đồng ý nhận lỗi về phía mình thì bản thân sẽ tỏ ra yếu kém, bất lực và đánh mất sự tôn trọng từ người khác. Họ nghĩ rằng giá trị bản thân sẽ bị hạ thấp.
Tuy nhiên, hoàn toàn ngược lại, có khả năng chịu trách nhiệm cho bản thân sẽ cho bạn cơ hội hoàn thiện bản thân rất lớn. Con người chúng ta không ai là hoàn hảo cả. Chúng ta đều ít nhất một lần trong đời mắc sai lầm. Khi chúng ta đã có thể tự chịu trách nhiệm cho bản thân, chúng ta đã nhìn thấy được điểm yếu trong con người của chính mình và từ đó có thể cải thiện bản thân. Trách nhiệm bản thân chính là thước đo giá trị, lòng dũng cảm và sức mạnh của bản thân. Chính việc tự chịu bản thân sẽ giúp bạn cải thiện và hoàn thiện bản thân và gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống.
Giữa một người thường hay đổ lỗi cho kẻ khác và một người luôn chịu trách nhiệm cho lời nói và hành động của chính mình và không thích đổ lỗi, sự tôn trọng của bạn sẽ nghiêng về ai? Ý thức được trách nhiệm bản thân cũng chính là lúc bạn đã thật sự trưởng thành.

Ý thức trách nhiệm – Không đổ lỗi

2. Tác hại của việc thiếu ý thức trách nhiệm cho bản thân

Khi bạn thiếu đi trách nhiệm cho bản thân thì tất nhiên bạn sẽ phải chịu hậu quả cho hành động của bạn trong một thời gian dài.
Hậu quả đau đớn nhất là bạn sẽ không thể nào có được một mối quan hệ tốt đẹp với mọi người xung quanh. Mâu thuẫn sẽ càng nảy sinh với mọi người xung quanh. Lòng ghen ghét, đố kị trong lòng bạn lớn lên dần dần. Chính vì bạn đặt bản thân của mình lên trên hết tất cả mọi người, những người xung quanh đều bé nhỏ trong mắt của bạn và bạn trở thành một con người không biết bao dung và khoan nhượng. Thái độ này sẽ biến bạn thành nỗi khó chịu trong mắt của người khác. Mối quan hệ của bạn sẽ còn tồi tệ dài dài nếu bạn không nhận ra được điều này.
Nếu bạn không chịu trách nhiệm cho bản thân, bạn sẽ chỉ sống trong nỗi lo sợ của chính mình. Bạn sẽ đặt dấu hỏi cho năng lục thật sự của mình và sự tự tin, niềm tin sẽ bị suy giảm nghiêm trọng. Và chuyện gì đến cũng phải đến. Bạn cần một cái gì đó bám lấy không để cho giá trị của mình bị tụt xuống. Bạn biện hộ cho từng lời nói, cử chỉ và hành động của mình. Dần dần suy nghĩ của bạn sẽ quen dần với việc không chịu trách nhiệm đối với bản thân. Thái độ này sẽ trở thành một phần khó sửa trong tính cách của bạn.
Không chịu trách nhiệm của bản thân sẽ làm gián đoạn quá trình trưởng thành của bạn. Bạn sẽ trở thành một kẻ hay bỏ cuộc, dựa dẫm vào người khác, phá bỉnh và không bao giờ có được hy vọng hay sống một cuộc sống nhạnh phúc đúng nghĩa. Và việc tự hoàn thiện bản thân sẽ không bao giờ xảy ra với thái độ thiếu trách nhiệm bản thân.

3. Đâu là nguyên nhân gây ra việc thiếu ý thức trách nhiệm đối với bản thân?

Mất đi khả năng chịu trách nhiệm bản thân xuất phát từ ý thức của mỗi người. Có 3 cách suy nghĩ dẫn đến việc không còn khả năng nhận biết được trách nhiệm của bản thân mình:
Nỗi sợ hãi: một số người từ nhỏ đã bị những tổn thương không thể nào bù đắp được. Có thể họ bị đánh đập, chửi mắng không thương tiếc. Còn có người thị từ nhỏ sống trong một xã hội đầy bất công. Có thể họ được sinh ra ở trong những gia đình nghèo khổ. Cũng có người bị thiếu thốn tình cảm từ nhỏ. Họ thiếu đi sự quan tâm chăm sóc từ cha mẹ. Dần đến họ lúc nào cũng cảm thấy thiếu thốn sự quan tâm từ mọi người. Những môi trường sống như thế này sẽ khiến chúng ta đánh mất niềm tin và giá trị của bản thân mình.
Sự hống hách: Trong bản tính của chúng ta luôn đi kèm sự hống hách. Vấn đề chỉ là có một số người không chế được bản ngã này và một số người không kiềm chế được. Cá tính này có thể là do di truyền. Một số người thì tự tin thái quá dẫn đến họ luôn nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ và luôn luôn cho rằng không bao giờ mình phạm sai lầm. Còn một số thành phần khác thì luôn luôn tỏ ra thiếu tự tin và yếu đuối. Họ phải chà đạp người khác để che lấp những điểm yếu đó.
Định kiến: Những người từng bị phân biệt đối xử thường luôn sống trong sự đề phòng đối với thế giới bên ngoài. Họ không thể nào tìm kiếm được sự công nhận từ người khác và có cảm giác như mọi người đang cố tình ngăn chặn sự tiến bộ của họ. Chính tâm lý này dìm chết sự tự tin trong suy nghĩ và khiến họ không thể nào chịu trách nhiệm cho bản thân mình.

Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm ngày mai nếu cứ lẫn trốn nó hôm nay

4. Làm thế nào để chịu trách nhiệm bản thân

Nếu bạn đã từng một lần nhận lỗi thì hãy suy nghị về khoảng thời gian đó? Điều đó có thật sự khó khăn như bạn nghĩ không? Thay vào đó, bạn có thấy lợi ích của việc làm này không? Với việc chấp nhận bạn có một số vấn đề cần cải thiện là bạn đã tiến bộ trong việc tự hoàn thiện bản thân. Bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của bạn thật tốt đẹp.
Tự ý thức bản thân rằng đỗ lỗi cho người khác là điều không thể. Hãy thật sự công bằng trong đánh giá của chính mình.
Hãy nghĩ rằng phạm sai lầm giống như là một phần trong cuộc sống. Cũng giống như bạn không thể không ăn cơm hay uống nước. Sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại là người thất bại, thất bại chưa đủ. Bạn sẽ không đánh mất sự tôn trọng từ mọi người. Ngược lại giá trị của bạn cũng được tăng lên vì bạn đã dám thẳng thắn thừa nhận lỗi của mình.
Nâng cao lòng tự trọng của bản thân mình. Khi bạn đã có được niềm tin vào bản thân thì bạn đã nhận ra được giá trị thật của chính mình. Vì vậy, bạn không cần phải biến mình thành một ai đó khác. Hãy là chính mình.
Tự tin vào chính mình. Khi bạn đã trở nên tự tin, bạn sẽ không cần phải biện hộ khi phạm sai lầm. Dần dần bạn sẽ có thể nhận ra được hành động của chính mình và chịu trách nhiệm cho hành động ấy.
Hãy mở lòng với tất cả mọi người. Luôn luôn ghi nhớ quy luật cho và nhận. Hãy cảm nhận được sự cảm thông và lòng thương người. Điều này sẽ giúp bạn tránh được việc hình tượng hóa bản thân.
Xua tan đi nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi sẽ khiến chúng ta không làm chủ được hành động của chính mình và thường hay dựa dẫm vào đánh giá và cảm xúc của người khác.
Đừng nghĩ mình là nạn nhân vì như vậy sẽ làm cho chúng ta không nhận ra được lỗi lầm của mình. Học cách là một người chiến thắng, nghĩa là phải làm chủ được hành vi và cảm xúc của chính bản thân mình.
Gắn liền khía cạnh tâm linh với cuộc sống của mình. Dù là đạo chúa hay đạo phật cũng đều dạy cho người làm việc thiện, trách làm điều ác, gạt bỏ cái tôi và trở nên thánh thiện hơn.



Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.