Cùng nhau mở rộng chân trời kiến thức Chia sẻ để thấu hiểu!

Bài học ý nghĩa về sự tự giác và tinh thần trách nhiệm ...

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, sai quân lính đặt một hòn đá to giữa một lối đi, định xem thái độ của mọi người sẽ như thế nào khi thấy hòn đá chắn lối đi.
 Từng người, từng người một đi qua, ai cũng chỉ tặc lưỡi, trách nhà Vua không giữ đường sá sạch sẽ. Ngay cả ngài Tể tướng đi qua, ông cũng tảng lờ. Nhà Vua giận lắm, nhưng không nói gì. Ông nghĩ rằng, nhất định sẽ có một người nào đó nhấc tảng đá này khỏi đường đi.
 Ông đoán không sai. Một lát sau đó, có một người nông dân ngồi trên một chiếc xe chất đầy cỏ, kéo đi bởi 2 con ngựa. Bỗng nhìn thấy hòn đá chắn lối đi, ông kéo ngựa dừng lại rồi phóng xuống. Ông đến bên hòn đá, nhìn nó rồi cúi xuống, khuân hòn đá đi ra chỗ khác. Vừa làm, ông vừa lẩm nhẩm:
“Chắc là sẽ đau lắm nếu ai đó vấp phải mày đấy, tao nên đưa mày ra khỏi đây trước khi mày làm ai đó ngã xuống vì vấp phải mày”.
Xong xuôi, ông vừa trèo lên xe ngựa thì thấy ngay ở chỗ hòn đá mà ông vừa khuân đi, một túi vàng rất to. Số vàng bên trong nó có thể nuôi sống ông cả đời. Ông còn đang ngẩn ngơ không biết túi vàng ở đâu ra thì chợt nhìn thấy một mẩu giấy bên dưới. ông đọc, và mỉm cười. Số vàng đó, ông chất lên xe, rồi viết ở mặt kia lại một lá thư, rồi dặt lại ngay chỗ cũ.
Ông Vua lúc đó đang nấp trong bụi cỏ rất ngạc nhiên, chờ ông nông dân đi khỏi liền chạy ra nhặt lấy. Lần này lại đến lượt ông mỉm cười. Không lâu sau đó, ông nông dân kia đã được nhà Vua mời lên cung điện, cách chức ông Tể tướng vô trách nhiệm kia, và phong cho ông nông dân nọ làm Tể tướng. Từ đó về sau, quốc thái dân an, nhờ có vị Tể tướng tốt bụng và một vị Vua thông minh cùng nhau quản lí đất nước.
 Bật mí, bức thư của nhà Vua viết thế này:
“Đây là phần quà cho sự trách nhiệm của ông.”
 Còn bức thư của ông nông dân thì viết là:
 “Thưa ông, tôi rất cảm ơn ông về những gì ông ban cho tôi. Nhưng mà, người dân quê tôi còn nghèo. Cho nên, xin phép ông, lấy số vàng này thay vì tặng cho tôi, tôi sẽ thay ông tặng cho những người nghèo khác. Họ cần số vàng này hơn tôi. Công việc hiện nay của tôi đủ nuôi sống cả nhà tôi rồi!”.
 Rõ ràng, không những có trách nhiệm cao, ông nông dân còn có con mắt nhìn đời rất công bằng. Nếu như ông sử dụng số vàng đó, ông sẽ có cuộc sống giàu có, sung túc, ấm no hơn trước rất nhiều. nhưng ông lại đem tặng số vàng đó cho những người nghèo ở vùng ông sinh sống. Ông không đem những thứ nhà Vua ban làm của riêng mà dùng nó để giúp đỡ những người nghèo khó.
Kết quả của việc làm đó là được làm Tể tưng, giúp cho đất nước thái bình, dân được ấm no, hạnh phúc. Còn tên Tể tướng vô trách nhiệm kia, phải trả giá cho sự vô trách nhiệm của mình bằng việc mất chức tước. Đó cũng là bài học cho tất cả chúng ta.

 Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Đăng nhận xét

[blogger][facebook]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.