Cùng nhau mở rộng chân trời kiến thức Chia sẻ để thấu hiểu!

Hãy đi giữa những người hiểu bạn ...

Trong số những người bạn gặp trên đường đời, khoảng 20% sẽ yêu mến bạn ngay từ lần đầu gặp gỡ, khoảng 20% khi gặp bạn đều thấy khó chịu một cách vô duyên vô cớ, và 60% số người còn lại ở trạng thái trung lập.
Vậy chúng ta phải làm sao đây?
Nếu chỉ bận tâm vào những người ghét mình một cách vô cớ, thì chúng ta sẽ luôn cảm thấy buồn phiền mỗi ngày. Nhưng nếu bạn dành sự tập trung của mình vào số 20% người yêu mến kia, thì mỗi ngày họ sẽ là người truyền cảm hứng cho cuộc đời bạn tỏa sáng không ngờ.
Xin được kể câu chuyện về thầy giáo của tôi, vốn là một người hay để ý tới những sinh viên không yêu thích môn học của ông.

Khi mới bắt đầu giảng dạy, ông thường chú ý tới những sinh viên tỏ ra thờ ơ với môn học của ông trên giảng đường. Càng chú ý những sinh viên này, ông càng tìm cách đối phó với họ, hy vọng một ngày họ sẽ yêu thích môn học của mình. Sau đó ông phát hiện ra rằng cách làm này không mang lại kết quả như ý. Bởi cho dù ông làm như thế nào đi nữa, luôn có một bộ phận sinh viên lơ là chểnh mảng môn học của ông.
Cuối cùng, ông hướng sự tập trung của mình vào những học sinh yêu thích môn học của ông, và tình hình đã hoàn toàn thay đổi.
Khi đó trong mắt ông, tất cả đều là những sinh viên ham học, và tất nhiên những sinh viên này mang lại cho ông nguồn năng lượng và cảm hứng rất lớn, từ đó khích lệ ông giảng bài ngày càng tốt hơn.
Bởi tiếp nhận được nguồn năng lượng khích lệ, nên ngày càng có nhiều sinh viên đánh giá cao tài năng và ngưỡng mộ bài giảng của ông; một bộ phận sinh viên ở trong nhóm trung lập và một vài học sinh trong nhóm 20% không yêu mến môn học của ông cũng bị ảnh hưởng. Cuối cùng, giờ giảng của ông ngày càng được đón nhận và hoan nghênh, cuộc sống của người thầy như vậy ngày càng trở nên vui vẻ và tràn đầy sự tự tin.
Bởi cuộc sống vì nhân duyên mà có thể gặp gỡ; vì tình cảm mà trở nên ấm áp có tình người hơn.
Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy. Điều gì cần phải đến sẽ tự nhiên đến, điều không nên đến có mong cũng vô dụng, cầu cũng vô ích. Có duyên không cần đẩy cũng sẽ tự đến, vô duyên rồi đừng nên cưỡng cầu. Đã đến rồi thì nên chào mừng đón nhận, đã đi rồi thì chỉ có thể nhìn theo! Vạn sự hãy để tùy duyên, thuận theo tự nhiên. Những sự việc trên cõi nhân gian này, miễn cưỡng cuối cùng đều không thể như ý, cưỡng cầu bắt buộc cũng sẽ không thể ngọt ngào!
Điều chúng ta có thể làm là tận tâm tận lực làm tốt việc bản thân cần làm, sự việc trong cõi đời này nói chung là như thế, cố gắng hết sức không hối hận, hết lòng hết dạ rồi sẽ không hối tiếc!
Trong cuộc sống này, chỉ cần chúng ta làm tốt điều bản thân cần làm. Người yêu mến bạn cứ để họ yêu mến bạn, còn những người không yêu mến bạn hãy cứ kệ họ ở đó, đừng oán hận, đừng nản chí cũng đừng sợ hãi, hãy tiếp nhận mọi thứ đang xảy ra, điều duy nhất bạn có thể làm là nỗ lực để mình trở nên tốt nhất có thể, từ đó tận hưởng niềm vui, đi giữa nhóm người hiểu bạn trong cõi nhân gian này.

Đăng nhận xét

[blogger][facebook]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.