Cùng nhau mở rộng chân trời kiến thức Chia sẻ để thấu hiểu!

Có đôi khi ngôn ngữ vụng về ...

Lời yêu thương, ta vẫn thường nói, rằng “Con thương mẹ” hoặc “Anh/em yêu em/ anh”… Ba từ được phân tích ngữ pháp gồm ngôi thứ nhất (con, anh, em…) cộng với động từ (yêu/ thương) và ngôi thứ hai (ba, mẹ, anh, chị, em…) ấy đôi khi cũng thật khó nói. Khó nói vì ta không quen nói, cái gọi là “văn hoá” đã cột ta lại, để ta không dám nói, hoặc nói một cách ngượng ngùng! 

Ngôn ngữ giúp ta biểu đạt suy nghĩ, tình cảm. Nhưng, đôi khi ngôn ngữ vụng về đến độ khi cần diễn đạt nó lại không đủ sức thuyết phục người khác, dù mình đã rất thật thà. Sự vụng về của ngôn ngữ trong trường hợp này đôi khi do mình thiếu kỹ năng, và cũng có khi do mình thương (yêu) là thật nhưng mình lại không hiểu người mình thương.

Đôi khi điệp khúc “anh/em yêu em/anh” trở nên khô khốc nếu mình cứ lặp lại nó như một chiếc máy nói, vô cảm! Đó là khi những tin nhắn không được làm mới, hoặc những câu nói chỉ là “chót lưỡi, đầu môi” chứ thực tế thì ta không thương người, chỉ thương những cảm xúc của mình.

Đôi khi, ngôn ngữ vụng về… khi nó “tố” chủ nhân sử dụng nó. Khi người ta bảo rằng họ thương/yêu mình hơn cả chính họ, nhưng họ không thấy được rằng sự quản lý, bó buộc của họ đã làm cho mình mệt nhoài. “Anh/em đi đâu đó, đang làm gì…?”. Những câu hỏi ấy tưởng chừng là những quan tâm, nhưng thực ra nó đóng vai trò như một camera quan sát (giám sát) chính người được gọi là người thương!

Mình có thật sự thương họ, hay là thương mình, và nếu thật sự thương thì mình có cần thiết phải kiểm tra gắt gao như thế? Niềm tin của mình để đâu trong trường hợp này? Thế mới biết, thương một người, nói yêu thương và hỏi han chia sẻ cũng là một nghệ thuật, thứ nghệ thuật mang tên ứng xử. Tất nhiên nghệ thuật ứng xử không phải là diễn mà là trên cơ sở của lắng nghe, hiểu sâu và thương trúng!

Ai nói gì thì mình cứ nghe/ Nghe sâu, hiểu thấu, thương nhiều Tôi vẫn thường ngân nga câu “thần chú” ấy để nuôi dưỡng tình thương nơi mình. Tôi thực tập lắng nghe, nghe đủ loại ngôn ngữ, lời nói và cách biểu đạt tình cảm (một thứ ngôn ngữ bắt đầu từ tâm-ý con người). Thứ ngôn ngữ thể hiện bằng hành động, ánh mắt ấy nhiều khi không cần phải nói, và nói thì không thể diễn bày hết được, nó phải được lắng nghe bằng cách quan sát, bằng cái nhìn thật sâu sắc.

Lắng nghe mọi người, để hiểu và thương. Đó cũng là một cách nói rằng: tôi luôn có mặt cho mọi người, nhất là những người đang khổ đau. Chỉ cần bạn ngồi thật vững chãi, nghe thật chăm chú, nghe mà không phán xét, không phản ứng… thì bạn có tin là nó có giá trị hơn cả trăm vạn lời khuyên sáo rỗng, xã giao? Tôi đã từng được lắng nghe như thế, và từng thực tập ngồi nghe như thế nên tôi ngộ ra rằng, đôi khi ngôn ngữ thật vụng về. Để rồi, tôi đi thêm một bậc thềm nữa trên lộ trình thương yêu, tự hứa với lòng mình rằng: đôi khi ta cần im lặng, thứ im lặng hùng tráng đủ để chuyển hoá nỗi đau và lắng dịu nỗi sân hận của con người.

Hãy thử ngồi im một lần khi bạn bị đời và người với những nỗi sân hận ngập trời đục đẽo đi, rồi bạn sẽ thấy bình yên bởi sự im lặng ấy cao thượng đến độ làm cho người ta kịp xấu hổ, nhận ra mình sao “kỳ cục, nhẫn tâm”, sao vô tình đến độ có thể làm hại một “pho tượng”!

Có đôi khi ngôn ngữ vụng về... - Ảnh: Internet
Ngôn ngữ, đôi khi vụng về lắm. Nhưng ngôn ngữ nếu biết cách dùng, để nó là tiếng nói từ trái tim chân thật, biểu hiện đúng nơi, đúng chỗ, và đúng người thì nó sẽ làm cho mình và người hạnh phúc vô bờ. Kiểu như, một hôm nào đó, bạn gọi điện về cho ba mẹ và nói rằng: con cảm ơn ba mẹ!

Nói điều ấy thật thiết tha, với lòng biết ơn thật sự, bạn có tin là ba mẹ bạn sẽ rưng rưng, thứ nước mắt được gọi tên là hạnh phúc.

Đăng nhận xét

[blogger][facebook]

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.